Hứa Nguyện dành một đêm để thu dọn hết suy nghĩ trong lòng.
Đã trưởng thành, trải qua nhiều gian khổ như vậy, sự hụt hẫng này cũng không có gì đáng nói.
Cô tin rằng thời gian có thể làm mờ quá khứ.
Khi còn trẻ, từ trong biển người lén nhìn trộm thiếu niên, không dám đến gần, bây giờ gặp lại, khoảng cách giữa hai người lại càng xa hơn, chỉ có thể đứng một chỗ nhìn lên, hy vọng đối phương mọi việc an khang thuận lợi.
Sau khi tắt các thiết bị điện tử, cô đến tiệm sách, mua vài cuốn sách rồi nhốt mình trong nhà nghiền ngẫm.
Một hôm trong lúc ăn tối, mẹ Hứa đột nhiên nhắc đến việc một người bạn cùng quê mua ô tô.
Cô ngước nhìn mẹ mình ở phía bên kia bàn, tìm thấy sự lo lắng trong mắt bà.
Hứa Nguyện thầm thở dài, quả thật cô đã làm mẹ lo lắng.
Vì vậy, sau khi ăn xong, cô thu dọn đồ đạc và đi ra ngoài.
Giữa hè, tiếng ve sầu kêu râm ran trên những tán cây, thêm vào cái nóng oi ả làm tâm tình cô thêm phiền não.
Hứa Nguyện không còn chỗ nào để đi, nghĩ đến việc mua xe nên cô quyết định đi tới cửa hàng bán ô tô lớn nhất Nam Thành.
Khi cô đến nơi cũng là lúc nắng gắt nhất, người bán hàng mang nước đến chỗ cô và hỏi về mẫu xe mà cô muốn.
Hứa Nguyện suy nghĩ một chút, cô không hiểu biết nhiều về ô tô, chỉ có thể nói cô chú trọng hiệu số an toàn cao, giá dao động từ 100.000 đến 150.000 tệ, ngoài ra không có yêu cầu gì khác.
Người bán đưa cô đi xem, Hứa Nguyện đi lòng vòng nhưng không hài lòng lắm.
Cuối cùng nhân viên bán hàng để cô tự do đi xem, cô chậm rãi đi một mình, bước tới khu vực Mercedes
-Benz mà không hề hay biết.
Minh Vọng đứng trên lầu hai, chống tay qua lan can, hơi nghiêng người, nhìn cô đang loanh quanh bên dưới.
Điều khiến anh hơi bối rối là, anh có vô tình xúc phạm cô không?
Hai ngày nay đi công tác, anh gửi cho cô mấy tin nhắn, tin đầu tiên là hỏi cô đang làm gì, hôm sau cô nhắn lại, nói mình đi ngủ sớm.
Tin thứ hai và thứ ba đều không có hồi âm.
Anh trầm ngâm một lúc rồi đi xuống lầu, có một số việc anh cần phải trực tiếp hỏi cô.
Hứa Nguyện đi dạo quanh sảnh Mercedes
-Benz, nhưng vì giá cả không nằm trong dự toán nên cô dợm bước định ra ngoài.
"Đi mua xe à?" Giọng nói vang lên sau lưng cô.
Giọng nói quen thuộc khiến cô sững sờ, đứng yên tại chỗ, nhưng cũng không quay lại.
Bởi vì anh đi xem mắt, bởi vì biết không có khả năng, cũng bởi vì sắp trở về Tô Châu, các loại cảm xúc trộn lẫn làm cô sinh ra tâm lý lảng tránh.
Cô nghĩ, sau này sợ là không có cơ hội gặp lại.
Suy nghĩ chồng chất trong lòng khiến cô quyết định không trả lời tin nhắn của anh nữa.
Nhưng điều xấu hổ là bây giờ anh lại xuất hiện ngay trước mặt cô.
Đầu óc cô trống rỗng, muốn chạy khỏi nơi này, nhưng rõ ràng có người không để cô chạy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!