Chương 8: (Vô Đề)

Cô ở nhà với mẹ mấy ngày, buổi chiều Phác Mỹ Linh đột nhiên rủ cô đi uống cà phê.

Hứa Nguyện trang điểm nhẹ, xách túi đi ra ngoài.

Thời tiết không tốt lắm, ảm đạm, gió oi bức.

Quán cà phê nằm trong khu thương mại của trung tâm thành phố, từ phố cổ có thể đi tàu điện ngầm đến thẳng nơi đó.

Đi ngang qua quán cà phê mà Phác Mỹ Linh nhắc đến, từ cửa sổ nhìn vào, thấy cô ấy ngồi bên cửa sổ đợi mình, Hứa Nguyện đẩy cửa đi vào.

"Ở đây." Phác Mỹ Linh thấy cô liền vẫy tay, nói với người phục vụ: "Một ly latte."

Hứa Nguyện đi tới, kéo ghế ngồi xuống.

Phác Mỹ Linh hôm nay trang điểm nhẹ nhàng, mặc chiếc váy dệt kim bó sát màu xanh nhạt, sau khi sinh con, cô tròn trịa hơn trước rất nhiều, tóc búi cao, vài lọn tóc rơi xuống trên chiếc trán trơn nhẵn.

Các đường nét trên khuôn mặt cô vốn đã xinh xắn, bây giờ càng trở nên dịu dàng.

Hứa Nguyện nhìn cô, hỏi: "Sao đột nhiên lại rủ tôi đi uống cà phê?"

Phác Mỹ Linh khuấy nhẹ ly cà phê, khẽ thở dài: "Cãi nhau, không muốn ở trong nhà nên ra ngoài hít thở không khí."

Hứa Nguyện không nói gì.

Phác Mỹ Linh có thể coi là gả cao, mẹ chồng và bố chồng đều là trí thức, cô ấy từng là giáo viên nhưng hiện đã nghỉ hưu ở nhà, chồng cô làm việc ở phòng giáo dục, cô ở nhà làm nội trợ, bị nhà chồng coi thường là điều khó tránh khỏi.

Cô và mẹ chồng về cơ bản cứ ba ngày lại cãi nhau một trận lớn, hai ngày lại cãi cọ một trận nhỏ, điều tốt duy nhất là chồng cô ấy thương vợ, mỗi lần cãi nhau đều đưa cô ra ngoài nghỉ ngơi vài ngày.

"Tôi dự định đi tìm việc làm, mặc kệ tiền lương bao nhiêu, đi làm kiên định một chút."

Hứa Nguyện nhìn cô ấy, gật đầu đồng ý.

"Thực tế là vậy, người ở tầng lớp cao sẽ coi thường những người xuất thân kém hơn mình".

Hứa Nguyện cười: "Sao cậu không bàn với chồng mua một căn nhà?"

"Ai mà không muốn chứ. Chỉ là vừa mới sinh con xong, tiền tiết kiệm gần như xài cạn kiệt, tôi lại không muốn chồng tôi ở ngoài quá vất vả. Còn cậu, dự định thế nào?"

"Tôi đã bàn với mẹ, định mua một căn nhà." Hứa Nguyện đáp.

"Ừ, mua sớm cho an tâm" Phác Mỹ Linh thở dài: "Tôi chỉ tiếc mình lấy chồng quá sớm, không cố gắng làm lụng thêm mấy năm nữa, tích cóp mua một căn nhà riêng trước."

"Cậu nhìn đi, bây giờ cãi nhau với mẹ chồng tôi cũng không còn chỗ nào để đi."

Hứa Nguyện: "Có muốn đến nhà tôi không?"

Phác Mỹ Linh lắc đầu, giơ tay nhìn đồng hồ: "Hôm nay không được, hôm khác tôi sẽ đến thăm dì."

Hứa Nguyện nhìn cô: "???"

Phác Mỹ Linh cười: "Chồng tôi sắp tan sở rồi."

Tay khuấy cà phê dừng lại, Hứa Nguyện quay đầu trợn mắt.

Phác Mỹ Linh còn muốn nói gì đó, lại thấy Hứa Nguyện nhìn chằm chằm bên ngoài không nhúc nhích, nghi hoặc nhìn ra ngoài, cũng không thấy gì đặc biệt.

"Chuyện gì vậy?"

Hứa Nguyện nhìn kĩ lại, không chắc chiếc Porsche màu đen có phải của Minh Vọng hay không.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!