Hai người ra khỏi nhà hàng Quảng Đông thì trời đã tối.
Nam Thành về đêm vẫn còn hơi nóng oi ả.
Mùa hè đang đến.
Xe của Minh Vọng đậu ở bãi xe của bệnh viện, hai người đi bộ về bên đó.
Giữa hai bên không nói chuyện gì nhiều, bầu không khí yên bình, không có cảm giác ngượng ngùng.
Gió khẽ thổi, lướt qua giữa hai người, mang theo mùi hương còn sót lại.
Hứa Nguyện lặng lẽ đi bên cạnh anh, cúi đầu liền nhìn thấy một điếu thuốc kẹp giữa hai ngón tay, anh không hút nhiều, chỉ thỉnh thoảng búng tàn.
Khi nói chuyện, anh sẽ hơi cúi xuống nhìn cô, trong mắt đầy vẻ dịu dàng.
Lòng cô mềm mại, trong nháy mắt cảm thấy thỏa mãn, chỉ hy vọng thời gian có thể chậm lại một chút.
Con đường dù dài bao nhiêu thì vẫn phải đến đích.
Vừa định đi qua cổng sau bệnh viện, điện thoại Hứa Nguyện trong túi vang lên, cô lấy ra nghe: "Thiến Thiến?"
"Hứa Tiểu Nguyện, cậu đi đâu vậy?" Người ở đầu bên kia điện thoại khẩn trương.
Hứa Nguyện khó hiểu hỏi: "Cậu đang ở phòng bệnh?"
"Vậy cậu đang ở đâu?"
Ngẩng đầu nhìn người bên cạnh, Minh Vọng đang đứng bên cạnh hút thuốc, rít một hơi rồi dập tắt điếu thuốc, làn khói bốc lên làm mờ đi khuôn mặt tuấn tú của anh, mơ hồ cào nhẹ vào trái tim Hứa Nguyện.
Ánh đèn phố thị không quá sáng, kéo dài bóng dáng của hai người chồng lên nhau, nhìn như thể đang ôm lấy nhau.
"Tôi vừa ra ngoài ăn cơm, bây giờ đang trở về." Hứa Nguyện quay đầu lại nhìn, nói: "Tôi cúp điện thoại trước."
Trần Thiến Thiến chưa kịp nói thì điện thoại đã ngắt.
Người đàn ông đi lại chỗ cô, chăm chú nhìn Hứa Nguyện, sự im lặng bao trùm không gian giữa hai người.
"Đi vào đi."
"Được."
Bãi xe của bệnh viện ở cạnh cổng sau, chỉ vài bước chân là tới.
"Vậy tôi về trước." Minh Vọng nhẹ nhàng nói.
Hứa Nguyện kìm nén cảm xúc, khẽ gật đầu, đi theo anh đến bãi đậu xe, bên trong có một chiếc xe màu xám đang đậu.
Người đàn ông đứng cạnh xe, đột nhiên quay lại nhìn cô, nói: "Tối nay định đưa em đi dạo bờ sông."
Anh cười nhẹ, "Xem ra không đi được."
Những lời này làm cô chấn động, chôn chân đứng yên, không thể tin được đây là lời Minh Vọng sẽ nói với mình.
Anh mở cửa xe, ném áo khoác lên ghế phụ, sau đó quay đầu nhìn cô, "Lần sau chúng ta sẽ đi, hôm nay em về nghỉ ngơi sớm đi."
Nắm chặt ngón tay, Hứa Nguyện cố gắng làm ra vẻ bình tĩnh, nói: "Anh đi đường cẩn thận."
Minh Vọng khởi động xe, nhẹ gật đầu, lái xe ra ngoài.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!