Chương 6: Khoảng cách gần nhất

Nhìn Hứa Nguyện đi vào hành lang xong Minh Vọng cũng không vội rời đi.

Anh uể oải dựa vào lưng ghế, lấy ra một điếu thuốc, ngậm trong miệng.

Ánh mắt nhìn về phía trước, đèn hành lang của tòa nhà gần nhất đang chiếu sáng đến tận tầng ba.

Anh cúi đầu châm thuốc, chống khuỷu tay lên cửa sổ xe lặng lẽ hút.

Cơn mưa mùa hạ bắt đầu nặng hạt.

Căn hộ trên tầng ba chợt sáng đèn, Minh Vọng đoán là nhà cô.

Điện thoại di động tiếp tục vang lên, chiều nay anh đúng là chậm trễ quá nhiều công vụ.

Nhưng mà...

Anh nhìn ngọn đèn vàng ấm áp, tâm trạng rối bời từ từ bình tĩnh lại, sự chậm trễ này xem ra cũng đáng.

Hứa Nguyện về nhà mở cửa, phòng khách tối om, không có ngọn đèn ấm áp như thường ngày.

Cô sững người một lúc, cảm thấy không quen.

Cô bật tất cả đèn trong phòng khách và phòng ngủ rồi nằm dài trên ghế sô pha.

Một lúc sau, ngoài nhà nổi lên một cơn gió mạnh, thổi rèm cửa phòng khách bay tán loạn.

Hứa Nguyện đứng dậy kéo rèm lại, vừa định kéo cửa kiếng thì nhìn thấy bên dưới có một chiếc ô tô màu đen đậu bên đường.

Giống như chiếc xe vừa đưa cô trở về.

Từ phòng khách nhìn không quá rõ ràng, Hứa Nguyện vội vàng chốt cửa, tắt đèn phòng khách rồi trở về phòng ngủ.

Từ cửa sổ phòng ngủ có thể nhìn thấy rõ ràng hơn rất nhiều.

Đúng là xe của Minh Vọng.

Hứa Nguyện đứng bên rèm nhìn một lúc, anh vẫn chưa rời đi.

Anh có định xuống xe không?

Anh có quên gì không?

Hay cô đã bỏ quên đồ trên xe anh?

Trong khi cô vẫn đang suy nghĩ miên man, WeChat trong túi vang lên.

Cô lấy ra xem, sau đó nhìn chằm chằm xuống dưới một lúc.

Chiếc Maybach chậm rãi đi về phía đường lớn.

Trên Wechat hiện lên tin nhắn của M: [Nghỉ ngơi sớm, chúc ngủ ngon. ]

Ngồi xuống bên giường, Hứa Nguyện nhìn điện thoại, sau đó trả lời: [Cậu cũng vậy. ]

[ Chúc ngủ ngon. ]

Đầu kia không trả lời tin nhắn nữa.

Cho đến khi Hứa Nguyện tắm xong vẫn không thấy tin nhắn mới.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!