Bữa sáng đã chuẩn bị xong, nhưng đành phải bỏ lại.
Minh Vọng lái xe đưa Hứa Nguyện đến bệnh viện gần nhất.
Sau khi khám, bác sĩ không kê đơn thuốc gì, chỉ bôi một lớp thuốc mỡ và dùng gạc quấn vết thương để vết thương không dính nước, sau một ngày thì có thể gỡ ra.
Hai người ăn cơm ở bên ngoài, sau đó điện thoại của Minh Vọng liên tục đổ chuông.
Anh liếc nhìn người đi theo sau mình, xoa đầu cô rồi bước vào phòng làm việc.
Hứa Nguyện không có việc gì làm, liền theo anh vào.
Thấy cô vẫn đi theo, Minh Vọng thuận tay lấy hai ly nước nóng, đưa cho cô một ly, kéo ghế trước bàn làm việc ngồi xuống, mở máy tính lên, chuẩn bị vào việc.
Hứa Nguyện đứng bên cạnh nhìn, một lúc sau, người đàn ông duỗi đôi chân dài móc chiếc ghế bên cạnh, chống tay vào lưng ghế gật đầu.
Cô ngồi xuống, Minh Vọng hài lòng, yên tâm bắt đầu giải quyết công việc.
Hứa Nguyện chăm chú nhìn, được một lúc lại cảm thấy buồn ngủ.
Minh Vọng dừng việc đang làm, nhẹ giọng nói: "Em về phòng ngủ đi."
Hứa Nguyện ngoan ngoãn gật đầu, trở về phòng.
Lúc cô tỉnh dậy đã hơn mười hai giờ, trong phòng rất yên tĩnh.
Cô ra phòng khách và phòng làm việc tìm nhưng không thấy Minh Vọng. Cô kiểm tra Wechat, anh để lại tin nhắn, ở công ty có việc gấp phải giải quyết.
Hứa Nguyện trở lại phòng ngủ, cầm cuốn sổ vào trong phòng làm việc, ngồi xuống chiếc ghế của anh, tay áo ngủ kẹt vào một ngăn kéo, tình cờ mở ra.
Bên trong là một chiếc hộp nhung đen nhỏ, là chiếc hộp anh đăng trên trang cá nhân.
Tim đập thình thịch, cô không khỏi đưa tay chạm nhẹ vào chiếc hộp.
Dưới chiếc hộp là một cuốn sổ nhỏ màu nâu, vô tình lôi ra, hai tay lập tức dừng lại khi nhìn thấy hai chữ "hộ khẩu."
Hộp nhẫn và sổ hộ khẩu
Tất cả những điều cô không dám nghĩ cũng không dám tin đang bày ra trước mắt, đầu óc cô trống rỗng.
Lúc này cô cũng không có tâm trạng làm việc.
Hứa Nguyện bất ngờ lấy cuốn sổ hộ khẩu trong ngăn kéo ra, sau đó cầm cuốn sổ ghi chép trở vào phòng ngủ, thay quần áo rồi ra ngoài.
Mãi đến khi xe dừng trước cửa nhà, Hứa Nguyện mới hoàn hồn khỏi dòng suy nghĩ hỗn độn, mở cửa bước xuống xe.
Đẩy cổng vào sân.
Bà Hứa đang phơi đậu khô trong sân, quay đầu lại nói: "Nguyện Nguyện?"
"Mẹ." Hứa Nguyện đi tới.
"Mẹ, con về lấy đồ."
"Lấy cái gì?"
Hứa Nguyện lấy cuốn sổ hộ khẩu trong túi ra, "Con về lấy cái này."
Mẹ Hứa sửng sốt, "Đây là sổ nhà ai? Không phải, con mang theo sổ hộ khẩu... Sẽ không phải như mẹ đang nghĩ đúng không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!