Hứa Nguyện thức dậy với cánh tay và đầu gối đau nhức.
Một bàn tay nặng trịch đang đặt trên eo cô.
Cô nghiêng đầu nhìn lại, Minh Vọng ngủ rất yên tĩnh, vài sợi tóc rơi lòa xòa trước trán.
Cô nhớ lại chuyện đêm qua, cúi người hôn anh, kéo tay anh ra, nhẹ nhàng xuống giường.
Sau khi rửa mặt, chợt nhận ra hôm nay không phải ngày làm việc, cô mặc quần áo ở nhà, buộc lại mái tóc cho gọn gàng rồi đi vào bếp.
Đang nấu cháo thì cô ngước lên, nhận ra Minh Vọng đang đứng ở cửa nhìn mình, trên mặt vẫn còn nét mơ hồ, chưa tỉnh táo.
Hứa Nguyện vặn nhỏ lửa rồi đưa cho anh nước mật ong.
Minh Vọng ngẩn người nhận lấy, nhìn cô một lúc, không nói một lời, sau đó lặng lẽ uống một ngụm nước ấm.
Thấy anh vẫn ngoan ngoãn, trong lòng cô buông lỏng một chút, đưa tay sửa lại cổ áo anh.
Một buổi sáng yên tĩnh, với khoảnh khắc ấm áp.
Đó là cảm giác thoải mái nhẹ nhàng đã lâu không có. Sáng thức giấc, thấy người mình yêu đang bận rộn làm bữa sáng, tự nhiên sắp xếp quần áo cho anh.
Dường như sự chia cách chưa bao giờ xảy ra.
Cô dường như vẫn luôn ở bên cạnh anh chưa từng rời đi, cũng chưa từng mất lòng tin vào anh.
Trong lòng anh không khỏi nóng ran.
Anh từng an ủi bản thân, nếu lúc này cô ở lại Nam Thành, lại còn chủ động vào công ty anh làm việc, điều này chứng tỏ cô đã nhận thua.
Nhưng lúc này trong lòng Minh Vọng lại có cảm giác đau lòng.
Bởi vì khi nhìn thấy cô cúi đầu, anh sẽ cảm thấy rất khó chịu.
Có lẽ sau này dù cô có phạm lỗi lầm gì, anh cũng sẽ mềm lòng tha thứ.
Cô là điểm yếu của anh.
Nặng nề thở dài một tiếng, anh đặt ly nước xuống, kéo cô vào lòng, "Em có nhớ tối qua mình đã nói gì không?"
Hứa Nguyện chậm rãi vươn tay ôm lấy lưng anh, gật đầu. Cô không phải người say rượu, đương nhiên nhớ rõ.
"Vậy nói lại lần nữa đi."
Cô sững sờ ngẩng đầu lên, "Câu nào?"
"Em cảm thấy là câu nào?"
Trong đầu nhanh chóng lướt qua những gì đã nói tối qua.
"Hứa Tiểu Nguyện."
"Em không cần anh nữa."
"Hôn anh."
"Em có yêu anh không?" - "Yêu."
Khi ánh mắt cô bắt gặp ánh mắt chăm chú của anh, cô mở miệng, cuối cùng vùi mình vào trong ngực anh, "Tối qua người uống say không phải em."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!