Chương 48: Người đàn ông trẻ con

Sau khi trợ lý ra ngoài, Minh Vọng mở Wechat kiểm tra, không thấy tin tức gì từ cô.

Anh nghiến răng, ném điện thoại xuống bàn.

Quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, đột nhiên anh nở nụ cười khó hiểu.

Lúc này, Hứa Nguyện đang ăn cơm trong căn tin công ty, vô cớ cảm thấy hơi ớn lạnh.

"Sao vậy?" Quý Viễn Hành ngồi đối diện, hỏi cô.

Hứa Nguyện lắc đầu.

Hai người ngồi cùng một bàn, đồng nghiệp xung quanh thì thầm bàn tán.

Trở lại văn phòng, khung cảnh vắng lặng, hầu hết mọi người đang nghỉ trưa.

Hứa Nguyện nhìn qua, ôm cuốn sổ ghi chép vào xưởng.

Ngày đầu tiên nhận việc nên còn chưa có lịch trình cụ thể, cô tự mình làm quen với môi trường làm việc trước.

Cô không có thẻ ra vào khu nghiên cứu và thí nghiệm, Hứa Nguyện chỉ có thể đến xưởng sản xuất và lắp ráp chung.

Dạo một vòng quanh xưởng, làm quen với một số kỹ sư, biết cô ấy là lính mới nên mọi người nhiệt tình đưa cô ấy đi làm quen với các thiết bị máy móc.

Tất nhiên Hứa Nguyện rất cảm kích, chăm chỉ ghi chép, thỉnh thoảng còn tham gia vào quá trình kiểm tra chất lượng.

Trước đây cô từng làm công việc tương tự, vì vậy không lâu sau cô đã thành thạo mọi thao tác, khiến các đồng nghiệp phải nhìn với ánh mắt thán phục.

Mọi người đùa rằng lần này HR cuối cùng cũng tuyển được nhân tài

Thời gian trôi qua rất nhanh, Hứa Nguyện ở lại xưởng cả một buổi chiều.

Buổi chiều tan làm, Hứa Nguyện định đến siêu thị mua một vài thực phẩm tươi sống làm một bữa tối thật ngon cho Minh Vọng.

Khi chuẩn bị lên xe, cô thấy Quý Viễn Hành đang đi loanh quanh bên cạnh xe anh.

"Sao vậy?" Cô bước tới hỏi.

"Không biết có chuyện gì, đột nhiên không nổ máy."

Hứa Nguyện gật đầu, mở cửa đi vào xe mình.

Quý Viễn Hành gọi cô: "Hứa Nguyện."

"Ừm?"

"Tôi vừa gọi 4S, xe không nổ máy, cậu cho tôi quá giang được không?"

"Cậu sống ở đâu?"

"Đường Bắc Nam."

"Cũng thuận đường." Hứa Nguyện cười, "Đi thôi."

Cô nhớ có một siêu thị lớn trên đường Bắc Nam, cô có thể ghé ngang.

Quý Viễn Hành cười, "Còn tưởng rằng cậu không muốn cho tôi đi nhờ xe." Anh đi vòng qua đầu xe, ngồi vào ghế phụ lái.

Hứa Nguyện hiếm khi nói đùa: "Không tiện đường thì tôi đã không cho đi nhờ rồi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!