Chương 45: Vừa lạnh vừa ấm

Mưa xuân ở Nam Thành luôn đến bất chợt.

Chiếc BMW màu trắng chạy trong mưa, từng dòng nước trượt xuống cửa kính xe, những hạt mưa li ti treo trên cửa sổ, Hứa Nguyện lặng lẽ nhìn ra ngoài.

Chiếc BMW cuối cùng cũng dừng lại trước cổng khách sạn năm sao lớn nhất Nam Thành.

Hứa Nguyện rất quen thuộc với nơi này, cô từng trải qua một sinh nhật khó quên tại khách sạn như này.

Cô xoa mũi, kìm nén cảm xúc chua xót dâng lên trong lòng, mở cửa xe.

Bảo vệ của khách sạn đến đón họ bằng một chiếc dù.

Hứa Nguyện cảm ơn, vào đại sảnh đứng đợi Trần Thiến Thiến.

Trong đại sảnh có rất nhiều người, Hứa Nguyện sau khi đi vào không khỏi liếc mắt nhìn xung quanh.

Hầu hết mọi người đều tăng vài cân trong dịp Tết nhưng Hứa Nguyện đã sụt 6-7 cân sau kỳ nghỉ, người vốn đã mảnh mai lại càng gầy hơn.

Hôm nay cô mặc một chiếc sườn xám tím nhạt, khoác trên vai một chiếc khăn lụa.

Làn da của cô rất trắng, mặc màu lavender càng làm cô nổi bật, mái tóc ngang vai được uốn xoăn gợn sóng, trang điểm nhẹ nhàng thanh nhã.

Khí chất của một quý cô thời Trung Hoa Dân Quốc đã thu hút sự chú ý của mọi người.

Trần Thiến Thiến mặc một bộ âu phục màu trắng cách may khéo léo, thấy trong sảnh có một cô gái đang ngó nghiêng, khẽ cười, đi tới nắm cánh tay Hứa Nguyện, "Đêm nay nhất định sẽ làm cho ánh mắt Minh Vọng không rời khỏi cậu được, trước kia cậu chưa từng ăn mặc như vậy đúng không?"

Hứa Nguyện lắc đầu, vừa hồi hộp vừa mong chờ.

Hai người giao thiệp mời ở cửa, sau đó được người phục vụ dẫn vào, tìm một chỗ ngồi xuống.

Họ đến không sớm cũng không muộn, hơn một nửa số khách mời đã đến.

Tuy nhiên, cho đến khi bữa tiệc từ thiện bắt đầu, Hứa Nguyện vẫn không gặp được người mình muốn gặp, Trần Thiến Thiến gọi cho Từ Hà Diệp nhưng không ai bắt máy.

Tâm trạng có phần phiền muộn, Hứa Nguyện không muốn ở lại, thấy Trần Thiến Thiến cùng người bên cạnh trò chuyện vui vẻ, đang định đi ra ngoài thì nghe tiếng người nói sau lưng: "Minh đại thiếu gia và con trai thứ ba nhà họ Từ tới rồi, đang quyên góp rất nhiều tiền."

Cô nhìn theo hướng mọi người đang chú ý, chỉ thấy hai người đàn ông đang bị một đám đông bao vây ngay cửa ra vào.

"Nói thật, tôi rất hâm mộ trận chiến giữa Minh thiếu gia và ông nội anh ta hồi Tết nguyên đán. Con cháu nhà thế gia không mấy ai dám chống đối gia tộc như vậy, chỉ có Minh Vọng mới có bản lĩnh này."

Hứa Nguyện không tự chủ, đi tới vài bước.

Ở cửa hội trường, một nhóm người tiến vào, hai người đàn ông đi ở giữa, Hứa Nguyện đứng ngay lối đi.

Khi họ đến gần, mọi người đều quay lại nhìn Hứa Nguyện.

Nhưng vừa vặn, người đáng lẽ phải nhìn thấy cô đầu tiên dường như lại không nhìn thấy cô, khóe mắt cũng không liếc cô lấy một lần.

Hứa Nguyện ngơ ngác nhìn anh, ánh sáng chói lọi chiếu lên khuôn mặt tuấn tú của anh, giống như một tấm kính lọc.

Anh mặc âu phục màu đen, dáng người cao lớn, vai rộng eo hẹp, tư thế lạnh lùng gật đầu chào người xung quanh, mắt phượng hơi cong, nhưng ánh nhìn lại lãnh đạm.

Nhất cử nhất động của anh đều rất quen thuộc với Hứa Nguyện, như cơn mưa mùa xuân, lạnh lùng và xa cách.

Cô giữ thẳng lưng, cong khóe môi: "Minh Vọng..."

Cô chưa kịp nói xong thì người đàn ông đã lướt qua cô với vẻ mặt xa cách, xung quanh là âm thanh của những người khác đang trò chuyện, giọng nói của cô cũng chìm trong tiếng ồn ào của đám đông.

Mọi người xung quanh nhìn sang, Hứa Nguyện vẫn bình tĩnh mỉm cười.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!