Chương 43: Mười một năm yêu thầm

Minh Vọng cau mày.

"Nhưng mà, anh sắp kết hôn rồi, có thể để Hứa Nguyện yên được không?"

Minh Vọng chậm rãi dừng lại.

Trần Thiến Thiến nói: "Nguyện Nguyện yêu anh nhiều năm như vậy, sau khi gặp lại, cô ấy đã rất hạnh phúc..."

"Anh cũng sắp kết hôn rồi, nếu cứ dây dưa như vậy, cô ấy sẽ vĩnh viễn không quên được anh."

"Vậy cô nghĩ tôi sẽ lấy ai?" Minh Vọng từ từ nhướng mi nhìn Trần Thiến Thiến.

Cô sững người một lúc, "Không phải anh sẽ đính hôn với người đã bảo lãnh Hứa Nguyện sao? Cô ta nói anh đã hứa sẽ đính hôn, còn nói khi nào kết hôn sẽ gửi thiệp mời cho Hứa Nguyện."

Minh Vọng bóp chặt chiếc ly trong tay, gân trên mu bàn tay nổi lên.

Chẳng trách đêm đó Hứa Nguyện khóc nhiều như vậy.

Sau đó cô biến mất không dấu vết, căn nhà bên phố cổ cũng bỏ hoang, thậm chí anh còn bị cô chặn liên lạc vào ngay đêm giao thừa Tết nguyên đán.

Hóa ra đây là cái bẫy mà gia đình anh giăng ra.

Minh Vọng ngẩng đầu nhìn Trần Thiến Thiến, "Bây giờ cô ấy đang ở đâu?"

Trần Thiến Thiến nhếch miệng không nói lời nào.

"Cô ấy ở đâu? Cô có thể chỉ cho tôi được không?" Minh Vọng hỏi lần nữa.

Trần Thiến Thiến lắc đầu, hạ giọng, "Anh sắp kết hôn rồi, còn muốn tìm cô ấy..."

"Choang" một tiếng, chiếc cốc rơi xuống đất. Minh Vọng kéo cổ áo, đứng dậy sải bước muốn kéo tay Trần Thiến Thiến.

Từ Hà Diệp vội vàng đứng lên, chen vào giữa hai người, "Đừng hấp tấp, có gì từ từ nói."

"Đúng là tôi muốn kết hôn, nhưng là kết hôn với Hứa Nguyện." Minh Vọng nổi giận, "Dẫn tôi đi gặp cô ấy." Giọng nói như một mệnh lệnh.

Trần Thiến Thiến nghe vậy sửng sốt, "Chuyện này..."

Anh cảm thấy bất lực: "Là hiểu lầm thôi. Ôn Nhã lén tôi đi gặp Hứa Nguyện, chuyện này tôi không hề biết."

Trần Thiến Thiến ngẩng đầu, bắt gặp ánh mắt Từ Hà Diệp.

Từ Hà Diệp có thể làm chứng cho điều này, "Chiếc nhẫn anh ấy đặt mua ở New York có khắc tên của anh ấy và Hứa Nguyện, nên anh cũng thấy khó hiểu khi nghe em nói".

Anh kéo hai người đang giương cung bạt kiếm ngồi xuống ghế, "Nào, ngồi xuống, nói chuyện cho rõ ràng đi."

Đến lúc này thì chuyện cần hiểu cũng đã hiểu.

Trần Thiến Thiến đột nhiên rất tức giận, "Nếu anh đã có kế hoạch này, sao không nói cho cô ấy biết?"

Minh Vọng bóp trán, "Tôi nói rồi, không biết tại sao cô ấy lại hiểu theo chiều hướng khác. Cô ấy biến mất từ lúc rạng sáng, không nghe điện thoại, không trả lời tin nhắn, chặn hết mọi liên lạc của tôi."

"Hai người đúng là..." Trần Thiến Thiến không nói nên lời, "Có miệng để làm gì mà không chịu nói, nếu cô ấy biết anh có ý này hẳn sẽ cảm thấy rất vui. Thích anh nhiều năm như vậy, giờ cũng đã thành hiện thực."

Minh Vọng đột nhiên nhớ tới câu đầu tiên Trần Thiến Thiến nói, thế nào là "Thích anh nhiều năm như vậy?"

Anh nói dối Trần Thiến Thiến, "Tôi biết."

"Anh biết rồi?" Trần Thiến Thiến cầm ly rượu lên, đoán chắc lúc ở cùng nhau nhất định hai người đã thổ lộ, vừa định uống, người bên cạnh đã giật lấy, đặt một cốc nước nóng vào trong tay cô.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!