Bữa tối rất giản dị: trứng xào cà chua, thịt xào tiêu xanh, khoai tây xào ớt xanh và canh bắp cải.
Bữa ăn đầy đủ rau xanh và chất đạm.
Cả hai lặng lẽ ăn bữa tối muộn trong tiếng mưa rơi.
Hứa Nguyện lần này ăn rất nhanh, bởi vị cô không có khẩu vị, chỉ ăn qua loa.
Cô dừng đũa nhìn người đàn ông đang thưởng thức bữa ăn do cô nấu.
Hình như anh gầy hơn trước.
Khi anh ăn xong, cô đứng dậy thu dọn bát đĩa, Minh Vọng nắm tay cô, nhận lấy bát đũa, cười nói: "Để anh làm."
Hứa Nguyện dừng lại, anh bưng bát đũa vào bếp, cô đi theo.
Đây là lần đầu tiên Minh Vọng làm việc nhà, còn có chút bỡ ngỡ, đổ nước rửa chén quá nhiều nên cả bồn ngập bọt xà phòng.
"Tiểu Nguyện" anh gọi cô, giọng bối rối.
Hứa Nguyện cười cười, đi tới cầm tay anh, rửa qua nước sạch, sau đó cầm chén bát bên trong rửa sạch, đưa qua cho anh.
Minh Vọng xả dưới vòi nước bên cạnh rồi xếp chúng lại gọn gàng.
Hai người lặng lẽ làm việc, anh chăm chú học cách rửa chén, ngẩng đầu nhìn cô chờ đợi.
Người phụ nữ mặc quần áo giản dị, mái tóc ngắn đã dài hơn lần cuối họ gặp nhau, buộc thành búi tóc nhỏ sau đầu, phần tóc ngắn phía trên rũ xuống một bên má.
Đầy sự dịu dàng
Anh lau tay, vén tóc cô ra sau tai, Hứa Nguyện ngước mắt nhìn anh rồi cúi đầu nhanh chóng thu dọn xoong nồi.
Người phụ nữ đứng dưới ánh đèn để làm việc nhà có một nét duyên dáng dịu dàng, toàn thân toả ra sự ấm áp của gia đình.
Sự ấm áp này khiến trái tim của người đang nhìn cô có chút thất thần, anh bước tới ôm cô từ phía sau.
Anh vô thức dụi đầu vào cổ cô.
Giọng nói trầm khàn của anh khẽ vang lên bên tai Hứa Nguyện.
Hứa Nguyện dừng động tác trên tay, chậm rãi ngẩng đầu lên, "Vừa rồi anh gọi em là gì?"
Minh Vọng cười, dụi dụi vào lưng cô như một con vật nhỏ đang làm nũng.
Cô cúi đầu tiếp tục dọn dẹp bếp.
Anh nghiêng đầu nhìn cô một cái, vòng tay ôm lấy cô.
Vừa rồi anh không kìm được, khẽ gọi "vợ ơi".
Bởi vì đã lâu không gặp, anh rất nhớ cô, lại bởi vì không khí lúc này quá yên bình, anh không nhịn được cảm thấy hai người giống như một cặp vợ chồng trẻ.
Anh yêu khoảnh khắc này.
Ấm áp tựa dòng suối nước nóng, khiến anh tình nguyện chìm vào trong đó.
Lớn lên trong một gia đình không có sự gắn kết, mẹ không yêu thương, cha cũng không quan tâm nên anh lớn lên như cỏ dại ven đường.
Có rất ít người cho anh hơi ấm, cũng không có ai dạy anh cách yêu một người.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!