Chương 39: Rạn nứt

Khủng hoảng xảy ra với Hứa Nguyện và Trần Thiến Thiến trong cùng một ngày.

Vào thời điểm đó, cửa hàng đã ngừng hoạt động, những nhân viên có lá gan nhỏ cũng đã rời đi hết, khung cảnh vô cùng vắng vẻ.

Hứa Nguyện lặng lẽ ngồi uống trà, chờ đợi cơn bão sắp đến.

Cửa kính mở ra, một cơn gió lạnh lùa vào.

"Chị Nguyện Nguyện."

Hứa Nguyện sửng sốt nhìn qua, Lâm Hiểu thở hổn hển đi vào.

"Sao em lại ở đây vào giờ này?" cô hỏi.

Lâm Hiểu ngồi xuống bên cạnh cô, "Em cũng là quản lý của cửa hàng này, chắc chắn sẽ phải đưa lời khai."

Hứa Nguyện mỉm cười.

Khoảng mười giờ, người của Cục quản lý Thực phẩm và Dược phẩm tìm đến.

Hứa Nguyện thầm nghĩ, người nên đến cuối cùng cũng đã đến.

Một người đàn ông mặc đồng phục xanh nhạt bước tới, dẫn cô và Lâm Hiểu đi.

Mẹ Hứa nghe tin liền tìm đến xem, nhưng cửa hàng đã bị niêm phong.

Bà cũng đã chuẩn bị tìm một luật sư uy tín cho con gái.

Nhưng bà còn chưa kịp liên hệ với luật sư thì người của một công ty luật có tiếng đã tìm tới.

Sau đó, mọi việc diễn ra suôn sẻ mà không cần sự can thiệp của bà Hứa.

Hứa Nguyện ở trong sở cảnh sát một ngày thì được bảo lãnh ra ngoài.

Chính cô cũng không biết tại sao mình lại được thả ra nhanh như vậy, bởi vì Trần Thiến Thiến còn chưa được thả, hơn nữa theo như những vụ trước đó, tất cả cửa hàng trưởng, người đại lý đứng tên mở cửa hàng đều bị tạm giam.

Sau nhiều lần cân nhắc, Hứa Nguyện cho rằng vì trong cửa hàng không có sản phẩm nào bất hợp pháp, tất cả các sản phẩm chăm sóc da đều đã được kiểm định.

Phương thức bán hàng của họ cũng không cường điệu hay lừa đảo.

Có lẽ vì thế, cô nghĩ.

Trong ngày này, ngoại trừ cuộc thẩm vấn về công dụng và quảng cáo sản phẩm, mọi người dường như chỉ để cô ngồi một góc, không có hành động nào khác.

Ngay trước khi cô bước ra, một người phụ nữ bước vào và ngồi trước bàn thẩm vấn.

Hứa Nguyện ngồi dưới ngọn đèn sáng nhìn về phía người phụ nữ.

Người bên cạnh gọi cô là trưởng phòng Ôn.

Hai bên nhìn nhau, một lúc sau, người phụ nữ nói: "Chiều nay cô có thể ra ngoài."

Hứa Nguyện nhẹ giọng đáp: "Tôi không làm gì trái pháp luật, không gây nguy hiểm đến tính mạng, sức khỏe của người dân. Sau khi họ tìm hiểu mọi chuyện, tôi tất nhiên có thể ra ngoài."

Ôn Nhã cười nói: "Thật sự cô suy nghĩ quá đơn giản, chuyện của Manor phức tạp thế nào, có lẽ cô không hề biết."

Hứa Nguyện không trả lời.

Ôn Nhã cũng không quan tâm, "Đây là cơ hội tốt nhất để cấp quản lý cao tầng tấn công thị trường bán hàng trực tiếp, không lột da thì khó mà thoát ra được."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!