Tiếng chuông vang lên từ phía tủ đầu giường, là của Hứa nguyện.
Một bàn tay lớn vươn ra, tắt tiếng ồn.
Trong ánh đèn lờ mờ vẫn có thể thấy chiếc giường lớn vô cùng bừa bộn.
Người đàn ông dựa vào đầu giường, ôm người phụ nữ trong tay, trên người cô rải rác vết cắn, cả người cũng dính mồ hôi.
Anh đưa tay vuốt ve dấu vết trên eo cô, một lúc sau, anh nhoài qua người cô, lấy điếu thuốc và bật lửa trên tủ đầu giường, dựa vào đầu giường rút một điếu rồi châm lửa.
Làn khói bay về phía Hứa Nguyện, cô vén tóc, kéo chăn đắp cho hai người.
Minh Vọng thở ra một hơi khói, đưa đầu lọc lên môi cô. Hứa Nguyện ngậm vào miệng, từng làn khói bay ra từ đôi môi đỏ mọng khiến cô nheo mắt lại.
Anh cầm lấy khăn giấy bên cạnh, lau cổ và trán cho cô, cúi đầu hôn cô, hỏi: "Em có muốn tắm không?"
Hứa Nguyện rít một hơi thuốc, cuộn mình trong chăn, đáp: "Em đi tắm trước."
Cô kéo áo ngủ bên cạnh khoác lên người, nhìn thân thể mình, không khỏi nói: "Anh cầm tinh con chó sao?"
Người trong ngực đứng dậy, chăn bị kéo ra một nửa, anh vẫn chỉ dựa vào đầu giường hút thuốc, đôi mắt khép hờ, vừa thỏa mãn lại có chút lưu manh nhìn thân thể cô.
Nhìn khắp một lượt thân thể cô, bắt gặp ánh mắt bình tĩnh của cô, anh giơ tay, "Lần sau anh không dám nữa."
— Không, lần sau chắc chắn anh vẫn dám.
Nghe thấy giọng điệu lười biếng của anh, cô liếc nhìn, ánh mắt dừng lại, trên bộ ngực màu lúa mì là những đường cơ trơn bóng, eo thon, bụng phẳng phiu.
Đôi mắt phượng nheo lại sau làn khói, anh từ từ kéo chăn che khuất tầm nhìn của cô.
Cô ngước lên bắt gặp đôi mắt hẹp và đen của anh, liền hiểu ý anh: nếu muốn nhìn thêm thì lại gần đây.
Quấn áo choàng tắm như không có chuyện gì xảy ra, cô rời giường và đi vào phòng tắm.
Khi cô rời biệt thự thì trời đã về khuya.
Xung quanh yên tĩnh, gió đêm mát mẻ.
"Em thật sự không muốn ở lại sao?" Người đàn ông dựa vào khung cửa hỏi lại.
Sau khi bấm chìa khóa, đèn xe ô tô màu trắng phía xa bật sáng, Hứa Nguyện quay đầu cười.
Minh Vọng đứng thẳng người đi theo cô, đến trước xe, nắm lấy tay cô, "Thật sự không cần anh đưa về?"
"Không cần." Hứa Nguyện nắm tay anh, một lúc sau mới rút ra, "Anh trở về nghỉ ngơi đi, đã nửa đêm rồi."
Minh Vọng nhìn cô, đút tay vào túi, dựa vào chiếc xe màu đen phía sau.
Hứa Nguyện liếc nhìn anh vài giây rồi mở cửa tài xế ngồi xuống, sau khi khởi động xe, cô hạ cửa sổ xuống nói: "Em đi đây."
Người đàn ông đi đến cửa sổ xe, thò tay vào kéo cổ cô, cúi đầu cắn mạnh vào môi cô.
Nhìn vết răng trên đôi môi đỏ mọng, anh dùng ngón cái vuốt ve, ngón tay cảm nhận sự mềm mại.
Hứa Nguyện nhìn một loạt động tác của anh, nhếch môi cười, vẫy tay, "Em phải đi đây."
Minh Vọng lùi lại mấy bước, hai tay đút túi quần, "Đi đường cẩn thận."
Một bàn tay nhỏ trắng nõn từ cửa sổ xe vươn ra vẫy vẫy, xe chậm rãi lái ra khỏi cổng, mấy phút sau đã biến mất trong bóng tối.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!