Chương 32: Quá khứ thanh xuân

Sau khi ăn trưa, Hứa Nguyện tạm biệt mẹ Hứa, sau đó một mình lái xe đến toà nhà Vọng Giang.

Trần Thiến Thiến thông báo tất cả đại lý tập trung tại phòng họp, chính thức giới thiệu Hứa Nguyện với mọi người, trong tư cách là đại lý cổ đông lớn thứ ba ở Nam Thành của Manor.

Các chuyên gia làm đẹp và đại lý quen thuộc đều chúc mừng cô.

Giám đốc cửa hàng của Trần Thiến Thiến là Nhã Vân, cô ấy là một đại lý đơn lẻ, nhưng thành tích của cô ấy rất khả quan.

Số tiền đầu tư tối thiểu cho một đại lý cổ đông là 120.000, bắt đầu từ vị trí quản lý cửa hàng, tối đa là 300.000 tệ.

Trần Thiến Thiến được Hoa Âm đầu tư 180.000 USD, trước khi Hứa Nguyện đầu tư đã được thăng cấp kim cương, sau khi Hứa Nguyện đầu tư thì trực tiếp thăng chức đại sứ đặc biệt của Manor.

Sau đại sứ là phó tổng giám đốc khu vực, phó giám đốc chi nhánh và phó giám đốc công ty.

Càng về sau, số đại lý tham gia càng nhiều, tỷ lệ thăng tiến cũng chậm lại.

Sau khi cuộc họp kết thúc, hai người lái xe vòng quanh Giang Nam và Giang Bắc.

Hai người cũng đã đến cửa hàng Tiểu Triệu ở Giang Bắc.

Một nhóm đại lý mới gia nhập cửa hàng Tiểu Triệu, vì vậy Trần Thiến Thiến ở lại giúp họ làm quen công việc.

Hứa Nguyện một mình lái xe về chung cư của Minh Vọng.

Buổi tối Minh Vọng về, Từ Hà Diệp rủ anh ra ngoài uống rượu, anh cười nói có người ở nhà chờ anh về, cứ thế bước đi trong ánh mắt oán hận của đám anh em.

Anh thay dép, cởi áo khoác ném lên sô pha khi bước vào, từ phòng khách đi vào phòng ngủ rồi từ phòng ngủ quay ra.

Tìm xung quanh cũng không thấy ai, liền nhướng mày, cầm điện thoại di động bước vào phòng làm việc, không ngờ vừa mở cửa đã phát hiện có người ở trong.

Đầu cô gục trên bàn, anh bước vào phòng cô cũng không có phản ứng.

Minh Vọng không đánh thức cô.

Máy điều hòa đang mở, nhiệt độ vừa phải.

Minh Vọng kéo ghế ngồi xuống bên cạnh, mái tóc ngắn của cô đã dài hơn nhiều, một phần tóc mềm mại rũ xuống bàn.

Anh luồn đầu ngón tay vào tóc cô, nhẹ nhàng vuốt ve.

Cô đang mặc một chiếc áo phông trắng, hình ảnh cô nghiêng mặt trên bàn, mơ màng ngủ dưới ánh hoàng hôn khiến anh hoảng hốt.

Năm cuối cao trung

Nam Thành khi đó đã vào tháng tư, thời tiết vô cùng oi bức.

Sau tiết học cuối cùng, các bạn học khác đều ra ngoài để xem phim tài liệu nhưng Hứa Nguyện không đi mà ngồi lại trong lớp làm bài.

Lúc đầu, anh cùng mọi người rời đi, sau khi vào phòng học đa phương tiện, chờ khi đèn tắt, anh lặng lẽ rời đi.

Lúc đi vào lớp học, anh còn tưởng rằng cô sẽ chú ý đến mình, không ngờ cô lại đang ngủ gục trên bàn học.

Lại còn là chiếc bàn của anh.

Anh ngồi xuống cạnh cô, nhìn quanh một vòng.

Phần lớn không gian đều bị nắng rọi vào, có chút chói mắt.

Nhận thức này khiến anh mỉm cười, anh còn tưởng rằng cô chịu nóng rất giỏi, dù sao cô cũng là một người lạnh lùng như vậy.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!