Trong lúc anh còn đang mải suy nghĩ thì đồ ăn đã được mang đến, Minh Vọng đi xuống lấy.
Lúc anh đi lên sắp xếp đồ ăn, trong phòng tắm vẫn không có động tĩnh gì, anh nhíu mày gõ cửa, "Hứa Nguyện?"
Trong phòng tắm không có âm thanh, vì vậy anh lại gõ cửa lần nữa: "Nguyện Nguyện"
Hứa Nguyện cất máy sấy tóc, mở cửa, anh đứng bên cạnh nhìn cô, kéo tay cô đi đến bàn ăn.
Đồ ăn đã bày sẵn trên bàn, không thấy thì không sao, nhưng vừa thấy liền cảm thấy đói bụng.
Hai người ngồi xuống, Minh Vọng đưa đũa cho cô.
Hứa Nguyện nhận lấy, bưng bát lên, lẳng lặng ăn.
Minh Vọng không ăn, anh đã ăn tối rồi, chỉ ngồi ăn thêm một chén canh cùng cô.
Căn phòng yên tĩnh, anh nhìn cô vài lần, Hứa Nguyện cúi đầu ăn cơm, không nói thêm câu gì.
Thật ra là vì cô không biết phải nói gì.
Cô nghĩ, chuyện này cũng không có gì quan trọng, bởi vì cuối cùng anh cũng kéo tay cô về nhà. Cô không muốn phá vỡ tình cảnh này, coi như là được ngày nào hay ngày đó.
Cô không dám nghĩ đến tương lai lâu dài.
Ăn tối xong, thu dọn đồ đạc, Hứa Nguyện kéo vali xoay người vào phòng dành cho khách.
Minh Vọng đang uống nước, không kịp ngăn cản, cô chỉ nói một câu chúc ngủ ngon, sau đó quay người đóng cửa.
Anh cầm chiếc ly trên tay đi đến cửa phòng ngủ dành cho khách, lặng lẽ mỉm cười, quay người bước vào phòng ngủ chính, sau đó rẽ vào phòng thay quần áo.
Hứa Nguyện dựa vào cửa, biết Minh Vọng ở bên ngoài nhưng cũng không nói gì, một lúc sau mới vào bước vào trong.
Cô đứng ngẩn người vài phút rồi cầm điều khiển bật điều hòa, sau đó mở vali lấy quần áo sạch và kem dưỡng da đặt lên giường.
Cô leo lên giường, vừa thoa kem dưỡng da vừa cầm điện thoại lên mở Wechat, trong phòng hoàn toàn yên tĩnh.
Một lát sau, cô ném di động lên tủ đầu giường, cởi áo ngủ, bôi sữa dưỡng thể vào lòng bàn tay, chậm chạp bôi lên từng tấc cơ thể.
Cô quay lưng về phía cửa sổ.
Lúc này, rèm cửa bên cửa sổ sát đất bị kéo ra một khe hở. Người đàn ông mặc áo ngủ màu xanh hải quân nhẹ nhàng từ sau rèm lách người vào, đôi mắt dán chặt vào cảnh xuân trước mặt.
Anh lặng lẽ đứng nhìn một hồi, ánh mắt dần tối lại, nóng rực.
Anh nhếch miệng cười, kéo kín rèm cửa.
Hứa Nguyện không biết mình bị nhìn trộm, sau khi cẩn thận bôi kem dưỡng thể nửa thân trên, cô mặc áo vào, tiếp tục bôi kem lên cặp chân thon thả.
Dưới ánh đèn, đôi chân dài trắng nõn của cô nổi bật.
Chiếc váy ngủ quấn quanh eo cô, một ánh mắt rực lửa dán vào làn da cô.
Hứa Nguyện tạm dừng bàn tay đang bôi kem của mình, khẽ ngửi trong không khí, quả nhiên ngoài mùi sữa dưỡng thể ra còn có một mùi quen thuộc thoang thoảng.
Anh đã muốn lén lút thì cô coi như mình không biết vậy.
Bàn tay cô chuyển thành vuốt ve nhẹ nhàng, hai chân giả vờ vô tình đặt song song nhau, mũi chân cong cong.
Những ngón tay trắng nõn duỗi xuống, từ mắt cá trượt lên từng tấc một, đến đùi thì dừng lại bất động.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!