Sáng hôm sau, Hứa Nguyện bị tiếng chuông điện thoại đánh thức.
Mở mắt ra, cảm thấy toàn thân đau nhức, có chỗ còn ê ẩm, cô hít một hơi, đứng dậy khỏi vòng tay ấm áp của Minh Vọng, với tay lấy điện thoại, lúc này đã hơn tám giờ sáng.
Là cuộc gọi từ Vương Vân Vân.
Minh Vọng cũng bị đánh thức, mở đôi mắt ngái ngủ, đưa tay sờ sờ vòng eo của cô.
"Chị Vân Vân"
Thanh âm khàn khàn
Nghe thấy giọng nói của Hứa Nguyện, đầu bên kia điện thoại vội vàng hỏi: "Em bị cảm rồi?"
Hứa Nguyện không đáp, gãi đầu, nằm xuống nép vào lòng Minh Vọng.
"Thời tiết ở Tân Thị lúc nắng lúc mưa, em phải chú ý sức khoẻ." Vương Vân Vân thúc giục.
"Vâng."
"Vậy hôm nay nghỉ ngơi đi, tốt nhất em nên đến bệnh viện kiểm tra, truyền nước rồi lấy thuốc về uống."
"Em hiểu rồi."
"Chiều hoặc tối chị lại đến thăm em, giữ gìn sức khỏe nhé."
"Được, chị Vân Vân."
"Vậy chị cúp máy đây"
"Vâng, cám ơn chị."
"Tạm biệt."
Sau khi cúp điện thoại, bên cạnh được đưa tới một chai nước khoáng, anh vòng tay mạnh mẽ ôm lấy cô.
Hứa Nguyện dựa vào anh uống nửa chai nước, anh uống nốt nửa chai còn lại.
Minh Vọng ném cái chai rỗng lên tủ đầu giường, nhìn xuống, thấy cô đang nhìn mình, anh cười hỏi: "Sao em lại nhìn anh như vậy?"
Hứa Nguyện luồn tay vào ngực anh, ôm lấy cổ anh.
Anh cúi đầu, trao cô nụ hôn dài vào buổi sáng.
Một lúc sau, di động của Minh Vọng cũng bắt đầu đổ chuông.
Anh buông cô ra, nghiêng người cầm lấy điện thoại di động.
Là trợ lý gọi tới, nhìn thời gian, hình như có chút gấp gáp.
Anh cúp điện thoại, dựa vào gối, vòng tay ôm lấy người trong lòng, tay ấn huyệt thái dương.
"Khi nào anh quay lại?" Cô hỏi, dựa vào ngực anh.
"Mười một giờ anh phải đến Bắc Kinh giải quyết vài việc." Anh đáp, giơ tay xoa cổ cô.
"Vậy anh cố ý tới đây chỉ để gặp em?" Hứa Nguyện ngẩng đầu nhìn anh.
Anh cúi đầu, "Còn gì nữa?" Anh giơ tay nhéo chóp mũi cô, " Không thể để công chúa nhỏ của anh đón sinh nhật một mình ở bên ngoài được."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!