Chương 28: Lãng mạn

Hứa Nguyện cúi đầu, chống vai anh bước xuống, đèn trong phòng đột nhiên vụt tắt.

Ngây người một lúc, cô giơ hai chân quấn lấy eo Minh Vọng, dán chặt vào người anh.

Minh Vọng cười khẽ một tiếng, cúi người hôn cô một cái, kéo hông bế cô đi đến phòng ngủ, đặt cô lên giường, cúi người nói: "Sinh nhật vui vẻ, Hứa Tiểu Nguyện."

Vừa dứt lời, căn phòng được thắp sáng, trên tủ đầu giường còn có hộp nhạc thủy tinh pha lê phát bài hát chúc mừng sinh nhật.

Minh Vọng đứng thẳng dậy, trong ánh đèn lờ mờ đi tới quầy bar mở tủ lạnh lấy ra một chiếc bánh ngọt nhỏ đặt lên bàn.

Quay đầu gọi Hứa Nguyện: "Công chúa Tiểu Nguyện, mau lại đây."

"Công chúa Tiểu Nguyện, lại đây."

Những lời này là do Trần Thiến Thiến nói với cô thời trung học.

Thì ra thời gian trôi qua nhanh như vậy, đã đến ngày 26 tháng 7 rồi.

Năm lớp 12 không có kỳ nghỉ hè, kể cả khi có ngày nghỉ, người lớn cũng sẽ đăng ký cho con em mình tham gia các trường luyện thi.

Nhưng Hứa Nguyện thì khác, một là vì mẹ Hứa không có khả năng, hai là vì Hứa Nguyện không muốn học thêm.

Nhưng dù không muốn, cô vẫn phải cố gắng học hết cấp ba.

Mẹ Hứa mặc dù không quản ngại nhưng Hứa Nguyện không muốn bà vất vả, cả kỳ nghỉ hè cô luôn bận rộn.

Cô thường dậy từ 4, 5 giờ sáng, 12 giờ đêm mới về. Sáng sớm dậy, cô nhận công việc giao sữa trong khu phố, sau đó cô đến phụ ở cửa hàng bánh bao. Buổi trưa cô đi phát tờ rơi. Buổi tối cô làm bồi bàn ở tiệm thịt nướng.

Cô bận rộn đến mức quên mất sinh nhật của mình, nhưng dù có nhớ, cô cũng không có khả năng tổ chức một buổi tiệc nhỏ cho mình.

Đơn giản vì gia đình cô không có tiền.

Cô đã không tổ chức sinh nhật trong hơn ba năm.

Nhưng cô cũng không bận lòng.

Hôm đó quầy thịt nướng kinh doanh không tốt lắm, Trần Thiến Thiến không biết từ đâu chạy ra, tìm bà chủ cô nói chuyện.

Hứa Nguyện không nghe được bọn họ nói gì, chỉ có bà chủ thường xuyên quay đầu lại nhìn cô.

Một lúc sau, Trần Thiến Thiến chạy đến, kéo tay Hứa Nguyện đi.

"Này, cậu kéo tôi đi đâu? Tôi còn đang làm việc." Hứa Nguyện bị kéo đến loạng choạng.

"Bận cái gì, hôm nay bà chủ cho cậu nghỉ." Trần Thiến Thiến lớn tiếng đáp, kéo cô vào công viên bên cạnh.

Trên chiếc ghế đá, dưới ánh đèn đường, Phác Mỹ Linh đang ngồi đợi, bên cạnh là chiếc hộp nhỏ.

Vừa nhìn thấy Phác Mỹ Linh, Trần Thiến Thiến mừng rỡ chạy lại.

Hứa Nguyện đứng ở phía sau nhìn, trong lòng có phỏng đoán, trên chóp mũi không ngừng trào ra cảm giác chua xót.

Phác Mỹ Linh mở hộp ra, bên trong là một chiếc bánh sinh nhật nho nhỏ.

Trần Thiến Thiến thắp nến, quay đầu thấy Hứa Nguyện đứng ở đằng xa, vẫy tay gọi cô: "Công chúa Tiểu Nguyện, lại đây!"

Đó là những kỉ niệm quý giá nhất trong tuổi thanh xuân của cô, bởi kỉ niệm ấy ngập tràn mùi bánh ngọt ngào.

Bao nhiêu năm bôn ba ở tỉnh ngoài, Hứa Nguyện ít tổ chức sinh nhật.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!