Căn phòng rất tối và yên tĩnh.
Khung cảnh khác hẳn với những gì mình tưởng tượng khiến cô sững sờ trong giây lát, cô bước vào trong, khi đèn bật sáng, cánh cửa phòng tự động đóng lại.
Căn phòng rất lớn và sang trọng, bên ngoài là phòng khách và quầy bar, bên trong là phòng ngủ.
Quay đầu nhìn xung quanh, Hứa Nguyện nhíu mày.
Quà tặng đặt ở đâu?
Vừa định quay người đi ra ngoài, rèm cửa màu trắng trên ban công phòng khách bị gió nhẹ nhàng thổi bay.
Như thể cảm nhận được điều gì đó, cô dừng lại, bước từng bước về phía cửa dẫn ra ban công.
Gió đêm mang theo hương vị của biển.
Cũng mang theo hương thơm bạc hà quen thuộc
Một người đàn ông mặc áo sơ mi trắng quần tây đen đứng trên mép ban công, tay đút túi quần, phóng mắt nhìn ra xa, tay kia cầm điếu thuốc đang đỏ lửa.
Hình bóng và hơi thở quen thuộc thổi bùng nỗi nhớ trong lòng cô.
Cô đặt chiếc túi của mình lên chiếc ghế sofa, sững sờ nhìn về phía anh.
Người đàn ông quay đầu lại nhìn cô, ánh đèn trong đêm bao trùm lấy anh, khiến anh trông càng thêm phần tao nhã, đứng đó chờ cô đi qua.
Để gặp được cô, anh đã đi 99 bước từ Nam ra Bắc, một bước cuối cùng này là chờ cô tiến về phía anh.
Hứa Nguyện đi tới, khi cô đến gần, người đàn ông hơi cúi đầu, khóe miệng cong lên.
Minh Vọng giang rộng hai tay về phía cô.
Cô nhịn không được, lao vào vòng tay anh, ôm lấy eo anh.
"Minh Vọng…" Cô thì thầm.
"Ừ" Anh dập điếu thuốc, ném tàn thuốc vào trong cái gạt tàn bên cạnh, một tay vòng qua eo cô, một tay dựa vào lan can, ôm chặt người trong lòng.
Hứa Nguyện từ trong vòng tay ngẩng đầu nhìn anh, Minh Vọng đúng lúc cúi đầu xuống, hai ánh mắt chạm nhau.
Trong mắt anh có cô, còn có cả sự bao dung và dịu dàng.
Hiểu sự bận rộn của cô, cũng không trách cô đã không thường xuyên liên lạc với anh.
Chỉ cần cô nhớ đến anh là đủ rồi.
Nhớ đến anh vẫn đang đợi cô ở Nam Thành.
Hứa Nguyện vòng tay ôm chặt eo anh, vùi mặt vào lòng anh.
Một lúc sau, Minh Vọng nâng mặt cô lên, trầm giọng nhìn cô: "Em khóc à?"
"Không có." Hứa Nguyện quay đầu, muốn thoát khỏi tay anh.
Minh Vọng khẽ thở dài, dường như bất đắc dĩ.
Ngay sau đó, đôi môi mềm mại nhẹ nhàng chạm vào đuôi mắt cô, di chuyển xuống, khẽ ngậm môi cô.
Gió đêm Tân Thị thoáng chốc nhẹ nhàng thổi vào lòng người.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!