Chương 23: Không yêu chính là không yêu

Cửa phòng bị đẩy ra, người phục vụ từ bên ngoài đẩy đồ ăn vào.

Những gì Hứa Nguyện định nói cũng đành nghẹn lại.

Hà Thạc cũng cảm thấy hối hận, nhưng lời đã nói ra thì không cách nào rút lại được.

Bữa ăn rất yên tĩnh, Minh Vọng không cho cô ăn món thịt cay mà gắp cho cô rất nhiều món Quảng Đông.

Ăn cơm tối xong ra khỏi phòng riêng, Hà Thạc đi thanh toán hóa đơn, bữa ăn rất đắt, nhưng lại được cho biết là đã thanh toán rồi.

Tay cầm thẻ của anh dừng lại, tâm tư không rõ, một lúc sau mới quay đầu nhìn hai người bên kia.

Họ đang đợi anh, ăn mặc giống nhau, lại đứng gần nhau đến mức bất kỳ ai tinh ý cũng có thể nhận ra mối quan hệ giữa hai người.

Anh mỉm cười cay đắng, cất thẻ vào ví.

Ba người xuống lầu, gặp nhóm người Từ Hà Diệp đang đi vào.

Từ Hà Diệp bảo đám người bên cạnh đi trước, anh đi tới hỏi Minh Vọng: "Anh trở về từ khi nào vậy?"

Minh Vọng dừng lại, "Tối hôm qua."

"Mọi người ở đây... " Anh ta nghiêng đầu nhìn, "Ăn cơm xong rồi à?"

"Ừ." Minh Vọng gật đầu.

"Vậy vừa lúc." Từ Hà Diệp vỗ tay, "Dự án ở phía nam thành phố đang tuyển người…" Vừa nói vừa hất cằm về phía đám người phía trước.

Minh Vọng hiểu ra, hạng mục ở phía nam là hợp tác với tập đoàn Từ thị, nếu vậy, quả thật anh không thể vắng mặt.

Anh nhìn sang người đang đứng cạnh mình.

Hứa Nguyện lập tức hiểu anh có việc bận, liền nói: "Vậy anh đi đi."

Minh Vọng nắm tay cô, nói: "Để Trương Dũng đưa em về."

"Còn anh thì sao?" cô hỏi.

Không đợi Minh Vọng trả lời, giọng nói của Từ Hà Diệp đã xen vào: "Bạn học Hứa yên tâm, tôi nhất định sẽ đưa Minh Vọng trở về bình an vô sự."

Hứa Nguyện mỉm cười, buông tay Minh Vọng ra, nói với Từ Hà Diệp: "Vậy làm phiền anh rồi."

"Ha ha, đều là anh em với nhau mà." Anh ta tùy ý khoát khoát tay, thản nhiên đáp.

Minh Vọng quay người, khẽ bóp nhẹ tay cô, Hứa Nguyện gật đầu, ánh mắt hiện lên ý cười, sau đó Minh Vọng mới đi theo Từ Hà Diệp.

Lúc mọi người đã đi vào thang máy, Hứa Nguyện quay đầu lại nhìn. Hà Thạc đang đứng trước hòn non bộ bên hông sảnh, chậm rãi quan sát xung quanh.

Cô đi tới, "Sếp, chúng ta trở về đi."

Hà Thạc quay đầu nhìn cô, không nói lời nào đi theo cô ra ngoài.

Ra khỏi cổng biệt thự, vừa bước xuống bậc tam cấp, một chiếc Porsche màu đen chạy tới, dừng trước mặt Hứa Nguyện và Hà Thạc.

Cửa xe mở ra, Trương Dũng xuống xe, "Cô Hứa, ông chủ nói tôi đưa cô về." Anh ta nói rồi mở cửa sau.

Hà Thạc bảo Hứa Nguyện lên trước, chờ cô ngồi xong, vòng qua đầu xe sang bên kia, lên xe

Chiếc xe chầm chậm rời khỏi nhà hàng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!