Chương 22: Trong mắt có rất nhiều ý tứ

Buổi chiều, mưa dần tạnh.

Hứa Nguyện gửi địa chỉ nhà hàng cho Hà Thạc, anh cũng đáp lại sẽ đến đúng giờ.

Cô cất di động, khoác bên ngoài váy một chiếc áo sơ mi trắng của Minh Vọng, tay áo hơi xắn lên.

Đây là yêu cầu của Minh Vọng.

Hứa Nguyện vốn định khoác thêm áo khoác, tiếc là Minh Vọng nhờ người chuẩn bị quần áo mùa hè nhưng lại không có áo khoác.

Anh lấy ra một chiếc áo sơ mi trắng đưa cho cô khoác bên ngoài.

Bản thân anh mặc một chiếc áo khoác màu đen, bên trong là sơ mi trắng phối cùng quần tây màu xám.

Nếu anh cởi áo khoác màu đen, thì áo sơ mi bên trong và áo khoác của cô chính là một cặp.

Hứa Nguyện cho rằng anh cố ý, nhưng nhìn lại biểu tình thản nhiên của Minh Vọng, cô lại cảm thấy không giống.

Nam Thành vào mùa hè thường oi bức, dù có mưa nhưng thời tiết vẫn rất nóng, nhưng hôm nay không biết vì sao nhiệt độ hạ xuống hơn mười độ, gió thổi mát rượi.

Trương Dũng lái chiếc Porsche tới.

Ra khỏi cửa chung cư, Minh Vọng mở chiếc dù màu đen ra.

Anh vòng tay qua vai cô, ôm cô vào lòng: "Là cái lúc trước anh đưa cho em."

Đi được vài bước, Hứa Nguyện đột nhiên hỏi: "Lúc đó anh còn chưa biết em là Hứa Nguyện, vì sao lại đưa cho em?"

Minh Vọng cúi đầu nhìn cô.

Hứa Nguyện tiếp tục hỏi: "Hay là anh đối xử với mọi cô gái đều như thế?"

Đặc biệt ám chỉ sự ga lăng và chu đáo của anh.

"Anh không rảnh như vậy." Anh thản nhiên cười nói: "Lần đó không phải anh dừng xe, là Trương Dũng."

Điều này cô cũng từng nghĩ tới.

Hứa Nguyện vẫn thấy không thoải mái, giả ngu hỏi, "Sao lại thế?"

"Em nói xem tại sao?" Anh nhẹ nhàng hỏi lại.

Vừa nói vừa đi tới trước xe, mở cửa, chờ Hứa Nguyện bước vào.

Minh Vọng cầm dù đi một vòng qua bên kia, mở cửa ngồi vào.

Chiếc xe lao đi trong cơn mưa phùn.

Minh Vọng thoáng nhìn khoảng cách giữa hai người.

Một lúc sau, anh vươn tay kéo cánh tay cô.

Nỗi bực bội trong lòng Hứa Nguyện tự nhiên biến mất, ngồi sát vào anh, trong lòng thầm mắng bản thân không có tiền đồ.

Lúc đến gần Minh Vọng, cô phát hiện cánh tay anh bị mưa hắt ướt, là vì vừa rồi che ô cho cô.

Cô lặng lẽ cong khóe môi, tựa đầu vào vai anh, không muốn quan tâm đến bất cứ điều gì nữa.

Chừng nửa tiếng sau, xe dừng ở trước nhà hàng đã hẹn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!