Hứa Nguyện cởi áo khoác, đi nhà vệ sinh bên ngoài rửa mặt, nhìn thấy đồ vệ sinh cá nhân dùng một lần, cô súc miệng rồi trở lại phòng ngủ, kéo chăn lên giường.
Nhiệt độ trong phòng mát mẻ, đèn tự động giảm độ sáng.
Phòng tắm cách âm nên trong phòng ngủ rất yên tĩnh.
Cô nằm trong chăn, cơ thể mệt mỏi được duỗi ra thoải mái sau một ngày dài.
Mí mắt rũ xuống, mơ màng chìm vào giấc ngủ.
Không biết bao lâu sau, cô mơ hồ nghe thấy tiếng bước chân, muốn lên tiếng, nhưng dù thế nào cũng không thể mở miệng.
Minh Vọng dựa vào giường nhìn cô, đưa tay xoa xoa mái tóc xù lên của cô, sau đó cũng lên giường.
Anh đưa tay tắt đèn, ánh trăng từ sau tấm rèm rọi vào phòng.
Áp sát vào cơ thể ấm áp bên cạnh, anh đưa tay ôm lấy người cô.
Lúc Hứa Nguyện tỉnh dậy, trong khoảnh khắc không biết mình đang ở đâu, trong phòng rất tối, cô còn tưởng là nửa đêm.
Điện thoại rung lên, Hứa Nguyện cầm lên nhìn, là Hà Thạc gọi đến.
Cô nhấc máy: "Sếp?"
Đầu bên kia mỉm cười: "Chào buổi sáng."
"Chào buổi sáng." Cô đáp.
"Hôm nay chúng ta đi đâu? Theo dự báo thời tiết, buổi chiều hình như có mưa."
Hứa Nguyện vén chăn lên, nhấn điều khiển từ xa trên tủ đầu giường, rèm cửa nặng trịch chậm rãi được kéo ra.
Cô liếc nhìn bầu trời u ám, vẻ mặt không thay đổi nói: "Sếp, hôm nay tôi cần đi ký hợp đồng lao động, sợ là tạm thời không thể đi cùng anh."
Đầu bên kia điện thoại im lặng, một lúc sau, giọng nói có chút thất vọng truyền đến: "À, ra là vậy. Không sao, em cứ lo việc của mình trước đi, hôm qua leo núi chân tôi còn đau, hôm nay ở lại khách sạn nghỉ ngơi cũng tốt."
Hứa Nguyện cúi đầu, "Thực xin lỗi"
"Không sao đâu." Hà Thạc nghe ra được áy náy trong giọng nói của cô, trong lòng cảm thấy được an ủi, lại hỏi: "Vậy đến tối có thể cùng ăn cơm chứ?"
"Cái này..." Hứa Nguyện do dự.
"Mang theo bạn của em cùng đi, bữa này sếp cũ đãi em."
Chuyện này xem như đã định, Hứa Nguyện không tiện nói gì thêm.
Cô đành phải đáp ứng.
Sau khi cúp điện thoại, cô chuẩn bị xuống giường.
Cửa phòng bật mở, Minh Vọng mặc áo phông trắng, quần soóc xám, hình như vừa chạy bộ buổi sáng về.
Cô thẫn thờ nhìn người đàn ông với nét trẻ trung sôi nổi và tràn đầy sức sống trước mặt.
Một hình ảnh chợt lóe lên trong đầu cô
- chính là bóng dáng đầy sức sống của anh khi đứng ở vạch ba điểm ném bóng vào rổ.
Đó là năm lớp 12, bởi vì chỉ có lớp tự học buổi chiều năm lớp 12 cô mới có thời gian ở lại trường muộn như vậy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!