Hà Thạc nhìn vài lần, xác định mình không biết người đàn ông này.
Nhưng sự kiêu ngạo trong mắt người đàn ông kia lại vô cùng rõ ràng.
Khí chất cao quý và chiếc xe hơi sang trọng màu đen đủ nói lên xuất thân của anh.
Hà Thạc thầm nghĩ, sau đó liền xoay người rời đi.
Nhìn bóng dáng xa xăm qua kính chiếu hậu, trong mắt Minh Vọng có nhiều cảm xúc lẫn lộn, một lúc sau, anh cầm lấy chiếc điện thoại bên cạnh, mở màn hình.
Anh đã gửi hai tin nhắn cho Hứa Nguyện trên Wechat nhưng không nhận được hồi âm.
Nghĩ đến những gì vừa nhìn thấy, anh đặt tay lên cửa kính xe, lấy ra một điếu thuốc, châm lửa rồi nhìn lên lầu ba.
Anh vội vàng hút hết điếu này đến điếu khác, rất nhanh trong xe đầy khói, giây tiếp theo khi anh sắp mất khống chế, ánh đèn trong căn phòng anh đang nhìn chằm chằm chợt bật sáng.
Một bóng người vén rèm đi tới, một lúc sau, phòng khách cũng sáng đèn.
Anh chợt mỉm cười, châm một điếu thuốc khác rồi bấm điện thoại.
Anh cảm giác mình có thể nghe thấy tiếng chuông điện thoại di động của cô.
Anh lặng lẽ chờ.
Vài giây sau, giọng nói nhỏ nhẹ vang lên: "Vâng?"
Minh Vọng trầm mặc không nói.
Trong ống nghe có âm thanh lạ, Hứa Nguyện hỏi: "Minh Vọng?"
"Ừ." Anh khịt mũi.
Nghe ra sự miễn cưỡng, Hứa Nguyện nhíu mày: "Sao vậy?"
Minh đại thiếu gia vẫn không mở miệng.
Hứa Nguyện đoán: "Anh thức dậy rồi?"
Lời này khiến anh vô cớ giận dỗi, "Em mà cũng quan tâm đến anh cơ à?"
"Dạ?" Hứa Nguyện sửng sốt một chút, nói: "Vậy... Tối hôm qua anh không nghỉ ngơi tốt sao?"
Minh Vọng: "..."
Một lúc sau, anh nói: "Em muốn kéo rèm lên nhìn thử không?"
Bàn tay đang định lấy nước chợt khựng lại, lời nói của anh hiện lên trong đầu, Hứa Nguyện đặt cái ly xuống bàn, vội vàng vào phòng mở rèm ra.
Đèn pha của chiếc ô tô màu đen ở tầng dưới bật sáng.
Hứa Nguyện ngơ ngác nhìn: "Anh đã về rồi?"
Minh Vọng ngẩng đầu nhìn lên, ánh mắt xuyên qua màn đêm bao la, gặp nhau giữa không trung.
Khoảnh khắc ánh mắt chạm nhau, tâm hồn Hứa Nguyện như bị va chạm, một cảm giác nhột nhạt chạy qua tim.
Cô cúi đầu đá giày định đi, trong lúc hoảng hốt làm rơi điện thoại di động xuống đất, cô cũng không thèm nhặt lên, cầm lấy chìa khóa đi xuống lầu.
Nhìn ánh đèn trong hành lang từng lớp từng lớp sáng lên, Minh Vọng cúp điện thoại, thong thả nhả khói.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!