Ngón tay trắng nõn mảnh khảnh giật giật, bàn tay to kia lại xoay trở về.
Hứa Nguyện ổn định sắc mặt, cầm lấy khăn ăn từ tay Minh Vọng.
Minh Vọng cong môi cầm điếu thuốc lên, một lúc sau lại liếc nhìn người bên cạnh, ánh mắt từ trên mặt cô lướt xuống, thu hết nét đẹp của cô vào tâm trí mình.
Sau khi châm thuốc xong, anh lại đưa tay gác lên lưng ghế của cô, thong thả nói chuyện phiếm với người xung quanh.
Thỉnh thoảng, anh di chuyển ngón tay của mình nhẹ nhàng trượt qua da cánh tay của cô.
Tay cầm chén trà của Hứa Nguyện run lên, mỗi lần đụng chạm đều khiến cô khẽ giật mình.
Sau khi cô chủ động gọi cho anh, người đàn ông này trở nên vô cùng tự tin.
Nhưng bởi vì là anh, Hứa Nguyện trong lòng không có chút nào phản cảm, tuy trên mặt bình thản nhưng trong lòng cô đang không ngừng đè ép trái tim đừng nhảy ra khỏi lồng ngực.
Đồ ăn nhẹ nhanh chóng được mang lên, trên bàn có bánh pudding xoài, là món cô thích nhất.
Bụng không đói, nhưng vì đây là tâm ý của Minh Vọng, cô cầm thìa chậm rãi ăn.
Bên trái có tiếng ly thuỷ tinh đặt nặng xuống bàn, Hứa Nguyện quay lại, nhìn thấy một mỹ nữ đang quan sát mình.
Trên người cô gái kia toả ra khí chất cao quý, nhất cử nhất động đều cho thấy xuất thân không tầm thường.
Thanh âm vừa rồi mang theo địch ý không dễ phát hiện, nhưng giác quan thứ sáu của phụ nữ thường rất chính xác.
Hứa Nguyện vốn muốn chào hỏi cô ta, nhưng bây giờ nghĩ lại, có thể người phụ nữ kia không muốn nói chuyện với cô.
Cô cũng không muốn để ý, chỉ là không khỏi thở dài, quả thật người đàn ông chất lượng cao luôn không thiếu ong bướm vây quanh.
Trước khi đến đây cô đã uống chút rượu, vì vậy sau khi ăn tráng miệng, cô vào toilet để kiểm tra lại lớp trang điểm.
Trong hành lang có một khu vực dành riêng cho người hút thuốc, xung quanh có mấy chậu cây cảnh cao lớn, sàn trải thảm, giẫm lên không có tiếng động.
Ngay khi cô định quay vào, giọng nói của một người quen từ bên trong vang lên ——
"Anh mang bạn học cũ đến chỗ chúng tôi đã vài lần rồi, càng ngày càng có vẻ gần gũi thân thiết, anh đang âm mưu gì đây?"
Khu vực hút thuốc hoàn toàn yên tĩnh.
"Này, tôi đang nói chuyện với anh đấy."Từ Hà Diệp bất mãn nhìn người đàn ông đang im lặng hút thuốc bên cửa sổ.
Minh Vọng nghiêng người, nhướn mi cười nói: "Anh không từng nghe qua một câu sao?"
Từ Hà Diệp ngây ngốc hỏi: "Câu gì?"
"Người quen thì dễ xuống tay."
Trong khu hút thuốc yên tĩnh vài giây, sau đó truyền đến tiếng chửi thề, đại ý "anh cmn không phải là người."
Hứa Nguyện tựa vào tường hành lang, nghe vậy khẽ cau mày.
Cô quay vào phòng vệ sinh, vẻ mặt bình tĩnh nhìn mình trong gương, bên tai vang lên câu nói "người quen thì dễ xuống tay", một lúc lâu sau, cô dựa vào bồn rửa mặt cười nhạt.
Người ta nói rằng lợi thế lớn nhất của cô là mối quan hệ "bạn học cũ."
Bằng không làm sao có thể khiến Minh Vọng ghé mắt đến cô.
Sau khi hai người đàn ông trong khu vực hút thuốc bỏ đi, Hứa Nguyện trở lại phòng ăn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!