Hứa Nguyện đang lơ mơ ngủ khi có cuộc gọi tới.
Sờ được điện thoại đang đổ chuông, cũng không mở mắt ra xem ai gọi tới, ngón cái theo thói quen trực tiếp trượt qua chấp nhận cuộc gọi.
Nghiêng người áp điện thoại lên tai, cũng không nói gì, thậm chí không thèm ậm ừ.
Minh Vọng liếc nhìn điện thoại, xác định cuộc gọi thực sự đã được kết nối, anh cũng không lên tiếng, lặng lẽ đưa điện thoại lên tai.
Anh đang ngồi trên chiếc ghế đẩu cao cạnh quầy bar, dưới ánh đèn mờ ảo chậm rãi uống từng ngụm rượu mạnh.
Liên tục rót hết ly này đến ly khác
Trong bóng tối sâu thẳm, hơi thở của người phụ nữ đang say ngủ bên kia truyền tới.
Trong hoàn cảnh quá mức yên tĩnh, một chút tiếng hít thở trong ống nghe đều có thể nghe rõ ràng.
Tiếng hít thở nhẹ dường như tác động tới tâm tình của người nghe, vốn lúc đầu mang theo sự phiền muộn, lúc này anh lại cảm thấy hơi buồn ngủ.
Minh Vọng đặt ly rượu xuống, lẳng lặng ngồi ở quầy bar, đột nhiên trong điện thoại truyền đến tiếng nghiến răng rất nhỏ, giống như một luồng điện, khiến anh chợt bừng tỉnh.
Minh Vọng ngẩng đầu lên, đột nhiên nở nụ cười.
Người phụ nữ có vẻ lạnh lùng xa cách thế nhưng vẫn là một người bình thường với những tật xấu nho nhỏ.
Anh bỗng thấy tủi thân, khẽ gọi cô: "Hứa Nguyện".
Anh không mong đợi cô có thể trả lời, nhưng ngoài ý muốn, bên kia mơ màng đáp lại "Ừm."
Giọng nói rất mềm, rất mềm, giống như tiếng mèo kêu.
Mềm mại đến mức làm lòng người cũng tan theo.
Minh Vọng nhẹ giọng nói: "Ngủ ngon."
Đầu bên kia không trả lời, anh yên lặng cúp điện thoại, sau đó đứng dậy đi lên lầu, lấy áo choàng tắm đi vào phòng tắm.
Nắng sớm xuyên qua khe rèm rọi vào mí mắt Hứa Nguyện.
Cô lật người, chiếc điện thoại rơi xuống, trúng vào cổ.
Cô vươn tay định lấy điện thoại xuống, không nghĩ tới điện thoại di động ở tủ đầu giường sao lại rớt ở cổ cô.
Vấn đề này cho đến khi cô rửa mặt xong, ngồi trên bàn ăn sáng, mới đột nhiên nhớ ra.
Nửa đêm qua, hình như có người gọi điện cho cô.
Hứa Nguyện vội vàng nuốt thức ăn trong miệng xuống, lấy điện thoại ra bấm vào nhật ký cuộc gọi xem ai gọi đến, sửng sốt một lúc.
Cuộc gọi gần nhất là khoảng một giờ sáng đêm qua, kéo dài hơn bốn mươi phút.
Là Minh Vọng gọi tới.
Cô đặt đũa xuống, đứng dậy: "Mẹ, con ăn no rồi."
Mẹ Hứa nhìn cô cúi đầu xem điện thoại, trên môi nở nụ cười, đáy lòng hiện lên một ý nghĩ.
Có khi nào con gái bà đang yêu?
Hứa Nguyện cầm điện thoại vào phòng ngủ, nằm trên giường đọc nhật ký cuộc gọi mấy lần.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!