Khoảng 18h30, chiếc Maybach đậu tại bãi xe của cao ốc Vọng Giang.
Hứa Nguyện sau khi nhận được tin nhắn liền đi xuống.
Lái xe là Trương Dũng, Minh Vọng ngồi ghế sau.
Hứa Nguyện lên xe, anh ngồi ở giữa, cô lên xe anh cũng không nhích vào trong nhường chỗ.
Sau khi đóng cửa xe, cô ngồi xuống, vai lướt qua cánh tay anh.
Minh Vọng uể oải dựa vào lưng ghế, liếc nhìn cô: "Câu lạc bộ bên trên là do Trần Thiến Thiến mở đúng không?"
"Ừm."
"Làm ăn thế nào?"
"Tạm ổn."
Anh đột nhiên chuyển đề tài: "Vậy em cảm thấy thế nào?"
Hứa Nguyện nhìn Minh Vọng, không hiểu sao lại hỏi tới chuyện này.
Minh Vọng liếc nhìn, ngón tay gõ nhẹ lên đầu gối, "Tập đoàn này khá lớn, trụ sở chính ở Tân Thành. Việc mua bán các sản phẩm và dịch vụ chăm sóc sắc đẹp và sức khoẻ đang rất phát triển. Hiện nay xu hướng chung là tập trung vào các dịch vụ sức khoẻ cho phụ nữ lớn tuổi."
Cửa sổ xe mở một nửa, ánh đèn đường ban đêm lướt qua tầm mắt, chiếu vào khuôn mặt tuấn tú mà rắn rỏi của anh, tỏa sáng như sao băng rơi xuống.
Cô chợt nghĩ có phải anh cố ý đi điều tra công việc kinh doanh này?
Câu tiếp theo của anh xác nhận suy đoán của cô, "Lúc không có việc gì thì tôi thử xem qua một chút."
Anh cười nói: "Xu thế phát triển khá mạnh, chỉ trong vòng hơn hai năm, các chuỗi cửa hàng đã được mở ra khắp cả nước. Chỉ cần sản phẩm và cách tiếp thị của họ không mắc sai lầm, tương lai vô cùng khả quan."
Anh nhìn Hứa Nguyện, "Trần Thiến Thiến là người đầu tiên giành được quyền mở đại lý ở Nam Thành."
Ngay cả Minh Vọng cũng đánh giá cao Manor.
Nói không động tâm là không thể.
Hứa Nguyện cười nhẹ, đè nén ý niệm điên cuồng đang lớn dần trong đầu.
Khi Minh Vọng nói những lời này, còn có một ý nghĩa nữa là muốn Hứa Nguyện ở lại.
Anh muốn cô ở lại Nam Thành, nói chính xác hơn là ở lại bên cạnh anh.
Anh không biết liệu cô có thể hiểu được ý nghĩa sâu xa của những lời này hay không.
Anh nghiêng đầu nhìn cô, lại thấy cô giống như không để ý, trong lòng chậm rãi dâng lên một cảm giác bối rối hiếm thấy. Mấy năm gần đây, cảm xúc của anh đã lạnh nhạt đi rất nhiều, cho dù sự nghiệp thành công hay thất bại, anh vẫn không hề nao núng.
Sau nhiều năm, cũng chỉ có cô mới để anh nếm trải loại tâm tình này.
Trong xe yên lặng, không ai nói chuyện.
Hứa Nguyện cúi đầu, ánh mắt như nhìn vào hư không.
Cô chỉ biết, Minh Vọng giữ cô ở lại Nam Thành, điều này khiến trong lòng cô bắt đầu có chút nghiêng ngả.
Chiếc xe hơi gập ghềnh đi qua một công trường xây dựng.
Đường đi gập ghềnh khiến Hứa Nguyện khẽ lao về phía trước, sau đó cô vội cúi xuống tìm thắt dây an toàn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!