Chương 11: Không nói nên lời

Anh chống bàn ăn, hơi nghiêng người, nhìn thẳng vào cô, "Không phải cứ xem mắt là sẽ kết hôn."

"Vả lại," anh nói, "Sao em biết tôi sẽ hạnh phúc chứ?"

Phòng bếp yên tĩnh, Hứa Nguyện nhẹ giọng nói: "Cô ấy rất xinh đẹp, gia thế cũng môn đăng hộ đối, chắn chắn sẽ hạnh phúc."

Minh Vọng cười một tiếng, đứng thẳng người, "Hạnh phúc chết tiệt gì, cô ấy không phải mẫu người tôi thích."

Vậy anh thích mẫu người như nào?

Hứa Nguyện thầm nuốt những lời này vào lòng.

Một lúc sau, Minh Vọng lại chuyển chủ đề: "Lần sau đến nhà tôi ăn tối nhé?"

"Đến lúc đó rồi tính."

Minh Vọng cười rộ lên, "Hứa Tiểu Nguyện, em thật có bản lĩnh hứa lèo."

Anh gọi cô là "Tiểu Nguyện."

Từng tiếng tim đập trong lồng ngực ngày càng rõ ràng, cô chưa từng cảm thấy tên mình lại êm tai như vậy.

Hứa Nguyện ngước nhìn bóng lưng thẳng tắp và mái tóc cắt ngắn sau gáy của người đàn ông.

Ở mọi góc độ đều là sự hoàn hảo.

Minh Vọng không thèm để ý đáp án của cô, đi tới phòng khách nói: "Dù sao em cũng đã đồng ý với tôi rồi."

Hứa Nguyện hoàn hồn đi theo anh, Minh Vọng cầm chiếc chìa khóa trên bàn cà phê đi ra cửa, "Có thời gian tôi sẽ đón em, nếu không tôi sẽ dặn Trương Dũng đón."

Anh nói rồi quay lại: "Trương Dũng, em biết cậu ấy đúng không, là trợ lý của tôi."

Hứa Nguyện gật đầu.

Minh Vọng nhìn cô, chợt nở nụ cười, "Không được làm ngơ với tôi nữa."

Lại gật đầu.

Anh không kìm được, đột nhiên vươn tay xoa tóc cô, "Tiểu ngốc nghếch."

Xúc cảm trên đỉnh đầu vẫn còn, trái tim chậm lại trong chớp mắt.

Đây... là cách xưng hô thân mật đúng không?

Minh Vọng đi ra ngoài, Hứa Nguyện cố nén rung động, tiễn anh xuống lầu.

Anh ngăn cô lại, lòng bàn tay đặt ở trên cánh tay cô, động chạm tinh tế khiến anh dừng một chút, sau đó mới nhẹ nhàng đẩy cửa: "Giờ này xuống lầu không an toàn."

Sau đó anh nói: "Em đi ngủ sớm đi."

Hứa Nguyện chưa kịp trả lời thì cánh cửa đã bị anh đóng lại.

Hứa Nguyện giật mình, đi vào phòng ngủ, đứng bên cửa sổ nhìn xuống lầu.

Sau vài phút, bóng dáng cao lớn và thẳng tắp của người đàn ông đi ra từ lối vào hành lang, hướng về phía chiếc xe màu đen đang đậu bên đường.

Đèn bật sáng, người đàn ông bước lên xe.

Một lúc sau, Wechat của Hứa Nguyện vang lên

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!