"Không có," Thời Thanh suy nghĩ nghiêm túc một chút, "hay là chúng ta chọn một ngày nào đó có ý nghĩa kỷ niệm đi?"
Lương Tề Yến hỏi: "Gần đây có ngày nào đáng kỷ niệm không?"
"Không có."
"Vậy thì khỏi chọn." Đôi mắt đen của Lương Tề Yến nhìn cô, giọng nói đặc biệt nghiêm túc: "Đối với anh, mỗi ngày đều là ngày kỷ niệm."
Thời Thanh tháo giày cao gót ra đặt ngay ngắn, "Vậy ngày mai chúng ta đi."
Cô chậm rãi cởi sườn xám, thay váy ngủ rồi leo lên giường, "À đúng rồi, bà nội có biết chuyện chúng ta đi đăng ký kết hôn không?"
Trước chuyến du lịch, Thời Thanh vẫn còn hơi ngại khi thay đồ trước mặt Lương Tề Yến. Nhưng mới qua có hai ngày, cô đã có thể thoải mái c** đ* trước mặt anh, sự thay đổi này, cô cho rằng là nhờ đêm mưa hôm ở khách sạn.
"Biết rồi, anh nói với bà rồi." Lương Tề Yến nói, "Chuyện này bà còn chưa kịp vui nữa là. Chúng ta đăng ký sớm thì bà vui sớm."
Thời Thanh nằm xuống, gối đầu lên cánh tay anh, bắt đầu nghĩ lung tung, "Đi đăng ký kết hôn có cần chú ý gì không? Em không có kinh nghiệm."
Lương Tề Yến bật cười vì câu hỏi của cô, "Bé con, anh cũng là lần đầu."
"Đúng ha." Thời Thanh cũng cười theo, "Chúng ta đều là lần đầu, chẳng có kinh nghiệm."
"Ừm, sau ngày mai em sẽ là vợ anh." Lương Tề Yến hôn nhẹ l*n đ*nh đầu cô, hít một hơi mùi hương đào thoang thoảng trên người cô.
Thời Thanh cảm nhận được sự thay đổi của cơ thể anh, mặt hơi đỏ lên, "Sao anh lại…"
Lương Tề Yến kéo cô lại gần hơn, Thời Thanh hơi nghiêng người né anh.
"Trong lúc thế này, ít nhiều cũng sẽ có chút cảm giác." Trong lòng anh như có một ngọn lửa cháy âm ỉ, khiến giọng nói trầm và khàn.
Anh cúi đầu hôn lên môi Thời Thanh một cái, trong mắt tràn đầy tình ý, "Thời gian bây giờ cũng còn sớm."
…
Đến giữa chừng, Lương Tề Yến đưa tay ra mới phát hiện chiếc hộp trên đầu giường đã trống rỗng. Sắc mặt anh lập tức trở nên khó coi. Anh kéo lại váy ngủ cho Thời Thanh, nắm tay cô rồi hôn lên.
Thời Thanh ngẩn người, mở đôi mắt ướt hơi sương: "Sao vậy?"
Ban nãy cô đã cảm nhận được nhiệt độ từ đầu ngón tay của Lương Tề Yến, nhưng không ngờ anh lại đột nhiên nắm tay cô dẫn dắt, khiến cô nhất thời không phản ứng kịp.
Trước đó khi anh nói thời gian còn sớm đã mang ý ám chỉ rất rõ ràng, Thời Thanh cũng ngầm đồng ý. Bây giờ anh đột nhiên dừng lại, ngược lại khiến cô không hiểu chuyện gì.
Lương Tề Yến tiếp tục hôn cô. "Dùng hết rồi."
Thời Thanh: "……"
Chuyện này đúng là cô không nghĩ tới.
Trước đây cô cũng không chú ý đến mấy thứ này. Lương Tề Yến để chúng ở chỗ tiện tay lấy, còn cô thì từ trước tới giờ cũng chẳng để ý còn hay hết.
Lương Tề Yến cũng tiện tay lấy dùng, thậm chí không nhớ trong hộp còn bao nhiêu. Bình thường anh cũng không phải người bất cẩn như vậy.
Lương Tề Yến chống đầu gối lên giường, nắm tay Thời Thanh, động tác dồn dập theo nhịp. Môi anh dần hạ xuống vòng eo cô.
Thời Thanh theo nhịp anh dẫn dắt. Những nơi anh hôn qua như có hàng ngàn con kiến bò qua, vừa ngứa vừa râm ran.
…
Khi Thời Thanh vào phòng tắm rửa tay, Lương Tề Yến tựa vào cửa nhìn cô cười.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!