Chương 44: Gắp đồ ăn: Nhưng lần này, anh muốn hôn em rồi.

"Ồ, bạn trai." Thời Thanh rút tay khỏi tay Lương Tề Yến, hỏi: "Sao anh cứ bóp ngón tay em mãi vậy?"

Lương Tề Yến lại kéo về: "Chắc là thói quen."

"Mới chưa tới hai mươi bốn tiếng mà đã thành thói quen rồi à?" Lần này Thời Thanh để mặc anh nắm tay, cười trêu: "Thói quen này của anh không tốt đâu."

"Không tốt chỗ nào?"

Bị anh hỏi vậy, Thời Thanh nhất thời không biết trả lời ra sao, nghĩ một lát rồi nói: "Chẳng lẽ anh định hai mươi bốn tiếng liền đều nắm tay em à?"

"Nắm tay bạn gái anh thì có gì không được?" Lương Tề Yến cong môi cười: "Danh chính ngôn thuận."

"Lương Tề Yến sau khi yêu đúng là biết thả thính ghê." Thời Thanh nắm chặt tay anh, không cho anh tiếp tục bóp ngón tay mình nữa.

Ngón tay Lương Tề Yến thon dài, chỉ cần nắm thôi Thời Thanh đã cảm nhận được rõ từng đốt xương. Tay anh rất lớn, tay cô cũng chỉ có thể nắm trọn mấy ngón của anh.

"Còn biết nhiều hơn cơ, em có muốn thử không?" Lương Tề Yến nhướng mày nhìn cô.

Mặt Thời Thanh lập tức đỏ lên, thật sự không biết phải tiếp lời thế nào. Nếu da mặt cô mỏng hơn chút nữa, e là ngay từ câu đầu tiên của anh đã chịu không nổi rồi.

Lương Tề Yến giống như nghiện trêu cô, thấy Thời Thanh không trả lời lại tiếp tục hỏi.

Bị hỏi đến mức không chịu nổi, Thời Thanh đành căng da đầu đáp: "Không thử."

Lương Tề Yến vừa định nói thì tiếng chuông điện thoại trong túi vang lên. Anh lấy ra nhìn thoáng qua, trượt tay nghe máy rồi bật loa ngoài.

"A lô?" Giọng Trần Thâm truyền ra từ đầu dây bên kia: "Ngày mai tôi đi đăng ký kết hôn rồi."

"Thì sao?" Lương Tề Yến hỏi.

Thời Thanh ở bên cạnh nghe rất nghiêm túc.

Trần Thâm lại nói: "Có hơi căng thẳng."

Lương Tề Yến vẫn nắm ngón tay Thời Thanh, chậm rãi bóp nhẹ: "Đúng là nên căng thẳng."

Đầu dây bên kia im lặng một lúc, rồi Trần Thâm lại bắt đầu khoe khoang: "Tôi sắp kết hôn rồi, cậu cứ độc thân cả đời đi."

Lương Tề Yến liếc Thời Thanh một cái, giọng trầm xuống: "Ai nói với cậu là tôi độc thân?"

Trần Thâm nghi ngờ mình nghe nhầm, không chắc chắn hỏi lại: "Cậu nói lại lần nữa xem?"

Hiếm khi Lương Tề Yến kiên nhẫn với Trần Thâm như vậy, anh lặp lại: "Tôi nói là, bây giờ tôi không còn độc thân nữa."

Trong ống nghe truyền ra tiếng đồ vật rơi xuống, Trần Thâm buột miệng chửi thề: "Thật hay giả vậy? Cậu không phải vì sĩ diện mà bịa ra đó chứ?"

Tin tức này khiến Trần Thâm quá sốc, hoàn toàn quên mất chuyện lúc đến homestay anh ta đã từng khẳng định Lương Tề Yến có ý với Thời Thanh.

Lương Tề Yến cong môi cười, kéo nhẹ tay Thời Thanh: "Nào, bạn gái nói một câu đi, nói cho Trần Thâm biết cậu không độc thân."

"Khoan đã, cậu đang ở cùng bạn gái à?" Trần Thâm hỏi.

Thời Thanh liếc nhìn chiếc điện thoại trong tay Lương Tề Yến, suy nghĩ nên nói thế nào thì Trần Thâm lại hỏi tiếp: "Cậu chắc là không giả vờ chứ?"

Thời Thanh hạ thấp giọng: "Chào anh Trần Thâm, tôi là bạn gái của Lương Tề Yến."

"Giọng bạn gái cậu sao khó nghe vậy?"

Thời Thanh: "……"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!