Thời Thanh từ sân thượng chạy xuống rất nhanh, gần như là nhảy hai bậc cầu thang một lần để lao thẳng về phòng.
Đóng cửa lại, cô tựa lưng vào cánh cửa, th* d*c như một con cá thiếu nước. Nếu cô không nghe nhầm, thì Lương Tề Yến vừa hỏi cô, có muốn ở bên anh không.
Anh hỏi một cách đột ngột như thế, không hề báo trước, hỏi cô có muốn ở bên anh hay không.
Trong mắt Lương Tề Yến khi ấy có một thứ gì đó vừa nóng bỏng vừa thẳng thắn, nhìn thẳng vào cô khiến tim cô khẽ thắt lại, chỉ muốn lập tức trốn đi.
Cô không hiểu vì sao anh lại đột nhiên như vậy. Có lẽ, nếu nghĩ ngược lại một chút, thì ngay từ lúc anh đề nghị đi ngắm sao, mọi thứ đã không còn là lời nói bâng quơ nữa rồi.
Trong căn phòng tối lúc này chỉ còn tiếng tim Thời Thanh đập dồn dập, cô cảm giác như đầu mình sắp nổ tung.
Cô có thể cảm nhận được sự thay đổi của Lương Tề Yến, nhưng lời tỏ tình bất ngờ đến mức ấy khiến cô nhất thời không biết nên phản ứng thế nào.
Giữa từ chối và đồng ý, khoảnh khắc ấy bỗng trở thành một bài toán lựa chọn khó khăn, cô không biết phải trả lời anh ra sao.
Thời Thanh dựa lưng vào cửa, rất lâu sau mới run tay lấy điện thoại trong túi ra, gọi video cho Lâm Tranh Vũ.
Cô vốn là người rất có chính kiến, vậy mà lúc này lại chẳng biết phải làm gì, cần có một người nói cho cô biết nên lựa chọn thế nào.
Cô đưa tay bật đèn, khuôn mặt Thời Thanh xuất hiện trên màn hình video.
Gọi liền hai cuộc nhưng Lâm Tranh Vũ đều không nghe máy. Thời Thanh hít sâu hai hơi, đi tới sofa ngồi xuống.
Lúc xuống tầng cô lại trẹo nhẹ chân, chỉ thấy hơi khó chịu một chút, không nghiêm trọng.
Tựa lưng vào sofa, đầu óc Thời Thanh rối bời, cả người căng cứng. Căn phòng rõ ràng rất rộng, vậy mà lúc này cô lại thấy chật chội, có cảm giác như không thở nổi.
Ngồi một lúc lâu mà vẫn chẳng nghĩ ra điều gì, Thời Thanh đứng dậy vào phòng tắm.
Cô vặn nước lạnh thêm một chút, dòng nước mát lạnh từ vòi sen chảy dọc theo cơ thể, lúc này cô mới cảm thấy dễ chịu hơn đôi chút.
Mấy ngày liền trời đều nắng, dù đã tối nhưng mặt đất vẫn giữ lại hơi nóng.
Thời Thanh tháo dây buộc tóc, mái tóc dài màu nâu sẫm mềm mại buông xuống vai, nước theo sợi tóc nhỏ giọt xuống sàn.
Dòng nước mát lành trượt qua cơ thể cô, dù cái lạnh k*ch th*ch khiến đầu óc tỉnh táo hơn, nhưng cô vẫn không nghĩ ra phải đối mặt với Lương Tề Yến thế nào.
Đến khi Thời Thanh bước ra khỏi phòng tắm thì đã bốn mươi phút trôi qua.
Cô dùng khăn quấn tóc, cầm điện thoại lên xem WeChat.
Dù đã hơn một tiếng, WeChat của cô vẫn yên ắng, không có lấy một tin nhắn.
Thời Thanh đi qua đi lại trong phòng, hy vọng có thể dùng cách này để xoa dịu tâm trạng.
Đến khi Lâm Tranh Vũ gọi lại video, Thời Thanh đã đi vòng quanh phòng hơn mười lượt.
Trong căn phòng yên tĩnh, tiếng chuông video vang lên đột ngột. Thời Thanh bắt máy, Lâm Tranh Vũ vẫn mặc trang phục diễn xuất, chắc là vừa quay xong một cảnh, mồ hôi còn lấm tấm trên trán.
Gương mặt Lâm Tranh Vũ áp sát màn hình: "Bảo bối, sao mặt cậu đỏ thế? Tự nhiên gọi video liên tục, có chuyện gấp à?"
Bình thường Thời Thanh và Lâm Tranh Vũ trò chuyện rất thường xuyên, những chuyện có thể chờ thì cô luôn nhắn tin chứ hiếm khi gọi. Hai cuộc gọi liên tiếp thế này, Lâm Tranh Vũ lập tức biết là có chuyện. Vừa xuống phim trường nhìn thấy cuộc gọi nhỡ của Thời Thanh, cô ấy liền gọi lại ngay.
Thời Thanh có cảm giác muốn chia sẻ rất mãnh liệt, nhưng lời đến bên môi lại không nói ra được. Cô bỗng hiểu cảm giác của Lâm Tranh Vũ khi kể chuyện ngủ với đàn ông rồi, mà chuyện của Lâm Tranh Vũ còn "nổ" như thế, còn cô chỉ là bị tỏ tình mà thôi.
Thời Thanh hít sâu một hơi, ngồi xuống sofa, nói: "Hôm nay tớ được người ta tỏ tình."
Lâm Tranh Vũ "ồ" một tiếng: "Trước đây cậu cũng từng được tỏ tình rồi mà? Vẫn chưa quen à?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!