Chương 41: Ăn canh: Có muốn ở bên nhau không?

Trưa ngày thứ tư kể từ khi bị trẹo chân, bà cụ Lương đến phòng của Thời Thanh.

Ban đầu Thời Thanh cứ nghĩ là Lương Tề Yến, mở cửa ra mới phát hiện là bà cụ Lương đi cùng anh.

Cửa vừa mở, bà Lương đã nắm lấy tay cô, lo lắng hỏi: "Chân sao lại trẹo đột ngột thế này, có sao không cháu?"

"Cháu không sao đâu bà, bà vào ngồi đi ạ."

Lương Tề Yến dựa nghiêng vào tường, áo thun trắng phối với quần thể thao đen, hai tay đút túi quần. Thấy Thời Thanh nhìn sang, nét mặt anh vẫn bình thản, bất đắc dĩ nói: "Nghe Trần Dịch Hàn nói cô bị trẹo chân, bà nhất quyết đòi đến xem em thế nào."

Rồi lại quay sang bà cụ Lương: "Cháu đã nói là không sao rồi mà."

Bà cụ Lương liếc anh một cái, tức giận nói: "Cháu thì biết chăm sóc ai! Bà không đến xem thì sao yên tâm được. Hơn nữa mấy hôm rồi bà không gặp Tiểu Thời, nhớ con bé nên tới thăm không được à? Cháu quản nhiều thế làm gì!"

Lương Tề Yến bất đắc dĩ, đi thẳng tới sofa ngồi xuống, cả người ngả vào lưng ghế. Thời Thanh liếc anh một cái, anh lại nhích sang bên cạnh một chút.

Ai mà ngờ được người đàn ông vừa rời khỏi chỗ cô chưa đầy nửa tiếng, giờ lại quay về ngồi đúng vị trí đó.

Lương Tề Yến nói sẽ mang đủ ba bữa mỗi ngày cho Thời Thanh. Mấy ngày cô bị thương, quả thật anh không bỏ sót bữa nào, mỗi lần đều mang thức ăn tới tận cửa, tiện thể mang luôn phần của mình.

Thời Thanh từng nghi ngờ không phải anh tự đi lấy, không ngờ mỗi lần đi anh đều chụp ảnh gửi cho cô làm bằng chứng, chứng minh đúng là anh tự tay bưng đồ ăn từ nhà ăn lên.

Gần như lần nào anh cũng hỏi trước cô muốn ăn gì rồi mới mang tới. Thời Thanh không hiểu sao anh không ăn trước rồi mới đem phần của cô lên, nhưng cũng không hỏi, cứ để anh cùng ăn với mình.

Dù sao anh đã mang đồ ăn tới, cô cũng không tiện đuổi người ta đi.

Chân Thời Thanh đã gần như hồi phục, đi lại cũng không còn chậm như trước.

Cô đỡ bà cụ Lương ngồi xuống sofa, định đi rót nước cho bà.

Nước ở bên trái cửa ra vào, Thời Thanh mới đi được hai bước thì Lương Tề Yến đã đứng dậy từ sofa, ngăn cô lại rồi thay cô đi rót nước.

Thấy Lương Tề Yến đi rót nước, bà cụ Lương vẫy tay gọi Thời Thanh: "Lại đây ngồi đi, thằng nhóc này dạo này cũng biết chăm sóc người khác rồi đấy."

Bà nhìn Thời Thanh từ trên xuống dưới, cười nói: "Dù bị thương ở chân, nhưng trông cháu có vẻ không gầy như trước nữa."

Thời Thanh giơ tay sờ sờ mặt mình, nghi ngờ hỏi: "Thật ạ? Mới bốn ngày mà tăng cân rõ thế sao?"

"Không đâu, bà lừa cháu đấy, ăn nhiều vào."

Thời Thanh thở phào, không mập là được.

Cô không phải kiểu ăn mãi không béo. Về ăn uống, cô chưa bao giờ bạc đãi bản thân, luôn phải ăn đến khi thấy thỏa mãn thì tâm trạng mới khá hơn. Nhưng một khi nhận ra mình tăng cân rõ rệt, cô lại giảm cân một cách quyết liệt.

Thật ra cách này với cô cũng khá ổn. Nếu vì giữ dáng mà lâu dài không được ăn uống thỏa thích, Thời Thanh cảm thấy mình chắc sẽ nghẹn chết mất.

Bà cụ Lương đối xử với Thời Thanh tốt đến mức không chê vào đâu được. Thời Thanh ngồi sát bên bà, đôi tay nhợt nhạt của bà nắm lấy tay cô, nhẹ nhàng v**t v*, vừa như an ủi, vừa như quan tâm.

Bà cụ Lương hỏi: "Giờ cảm thấy thế nào rồi? Nếu vẫn không ổn thì đi bệnh viện kiểm tra thêm, để Lương Tề Yến lái xe đưa cháu đi."

Thời Thanh vội vàng nói: "Không cần đâu bà, cháu gần như khỏi hẳn rồi, không cần đi bệnh viện đâu ạ."

Lương Tề Yến đặt cốc nước xuống trước mặt hai người, ngước mắt nhìn Thời Thanh: "Có muốn đi kiểm tra thật không?"

"Không cần đâu, không có vấn đề gì cả." Nói xong cô lại nhìn bà cụ Lương, "Bà ơi, bà có muốn xem tivi không? Cháu mở cho bà nhé."

Phòng homestay nào cũng được trang bị sẵn tivi treo tường, nhưng Thời Thanh chưa bao giờ mở, cũng không để ý điều khiển ở đâu, định đi tìm.

Lương Tề Yến bước tới trước tivi, đưa tay chạm nhẹ, màn hình liền sáng lên.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!