Chương 40: Mua nhà: “Tôi thấy em lén cười trong lòng tôi rồi…”

Thời Thanh gần như đã gặm xong bắp ngô trong tay, cô quay đầu nhìn Lương Tề Yến, hơi nghi hoặc: "Ngày nào cũng vậy à?"

Lương Tề Yến không giống kiểu người sẽ ngày ngày đến đưa cơm cho người khác. Đột nhiên như thế này, Thời Thanh còn chưa kịp thích nghi.

Anh nhướng mày: "Dạo này tôi khá rảnh. Chuyện ở homestay giao hết cho Trần Dịch Hàn rồi, cô ấy bận hơn. Giờ cô lại ở đối diện tôi, mỗi ngày tiện tay thôi."

Thời Thanh: "Thật ra tôi có thể tự xuống dưới được."

"Không phải cô nói cảm giác vẫn giống hôm qua sao?" Ánh mắt Lương Tề Yến dừng lại ở cổ chân cô: "Cứ nghỉ ngơi thêm hai ngày đi."

Lúc này bắp ngô trong tay Thời Thanh đã ăn hết, chỉ một bắp thôi mà cô đã thấy hơi no.

"Cũng ổn mà. Đi chậm một chút là được, không vấn đề gì lớn. Nghỉ thêm hai ngày chắc là đi lại thoải mái rồi."

Lương Tề Yến đặt ly sữa xuống bàn trà, không tỏ ý tán thành hay phản đối, chỉ hỏi: "Không ăn nữa à?"

Thời Thanh nhìn mâm đồ ăn còn lại trước mặt, phần của hai người mà cô chỉ ăn có một bắp ngô, cảm thấy hơi lãng phí, nên lại cầm ly sữa lên uống một ngụm.

Bữa sáng Lương Tề Yến mang lên đúng là phần cho hai người, thứ gì cũng có hai phần. Vị béo ngậy của sữa át đi vị ngọt thanh của ngô, mùi sữa đậm mà không tanh, rất tươi, giống như vừa mới vắt.

Thời Thanh hỏi: "Sao sữa này tươi thế?"

Lương Tề Yến khẽ cười: "Giống sữa mới vắt lắm phải không?"

"Gần như không khác mấy."

"Đây là sữa đặc sản của Vân Thành, đúng là gần như sữa tươi."

Thời Thanh lục lại trong đầu một lượt, sữa tươi, rượu ủ đặc biệt, canh cá chua, kẹo giòn… thứ gì cũng được gọi là đặc sản Vân Thành. Cô không nhịn được nói: "Sao mà Vân Thành nhiều đặc sản thế? Không khí lại trong lành, tôi còn nghĩ tới chuyện mua nhà ở đây rồi."

"Mua nhà?"

Giọng Thời Thanh mềm ra sau khi được sữa làm dịu cổ họng: "Ừ, nếu ở lâu thì mua nhà chẳng phải rất bình thường sao?"

Lương Tề Yến nghiêm túc nói: "Thật ra homestay cũng ít người, cô không cần mua nhà, có thể ở lâu dài ở đây."

Thời Thanh lắc đầu: "Thuê nhà không lời. Với lại cũng chưa chắc là ở Vân Thành. Chỉ là có ý nghĩ đó thôi. Công việc không ở đây thì mua xong cũng để không."

Lương Tề Yến khựng lại một chút, rồi nói: "Ừ, cũng có lý."

"Còn anh thì sao? Dự định sau này vẫn ở đây à? Bà hay bảo anh về Bắc Kinh, rồi cả Trần Thâm nữa…."

"Không, tôi ở đây." Lương Tề Yến ngắt lời cô: "Tôi cũng thấy Vân Thành rất tốt."

Thời Thanh không biết nguyên do của anh là gì, nhưng anh muốn ở đâu là quyền của anh. Cô cũng không hỏi thêm.

Giữa cô và Lương Tề Yến, cùng lắm chỉ là người qua đường. Vì một lời nhờ vả mà trở thành bạn bè trong chốc lát. Cô không hiểu quá khứ của anh, cũng sẽ không tham dự vào tương lai của anh.

Thời Thanh uống cạn ly sữa trước mặt. Lương Tề Yến chỉ ăn vài miếng bánh mì, uống mấy ngụm sữa. Cô đẩy mâm đồ ăn về phía anh, không bàn tiếp chuyện Vân Thành nữa, chỉ nói: "Anh ăn nốt đi, đừng để lãng phí."

Lương Tề Yến liếc cô một cái, người tựa ra sau sofa: "Nhiều thế này đều để tôi ăn à?"

Thời Thanh liếc lại: "Có nhiều đâu. Anh mới ăn có hai miếng bánh, tôi còn ăn nhiều hơn anh."

"Một bắp ngô còn chưa bằng hai miếng bánh đâu. Cô ăn thêm chút nữa đi?"

Thời Thanh lấy thêm một miếng bánh, rồi đẩy cả mâm về phía anh: "Giờ thì anh ăn hết đi. Tôi thật sự no rồi, đừng lãng phí."

Lương Tề Yến nghiêng người về phía trước, bàn tay thon dài cầm lấy bắp ngô còn lại, cười nói: "Vậy để xem ăn xong bắp ngô này thì sẽ no tới mức nào."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!