Chương 4: Bạn bè: Tôi sẽ cố gắng đáp ứng cô

Ý này là có cửa rồi sao?

Thời Thanh nghe hiểu ẩn ý trong câu của Lương Tề Yến, nhưng rốt cuộc phải "hối lộ" kiểu gì đây?

Cô còn đang do dự, Lương Tề Yến lại lên tiếng: "Chưa nghĩ ra? Vậy thôi."

Anh chậm rãi gõ nhẹ quả trứng vào thành đĩa, từng tiếng va chạm dường như gõ thẳng vào tim Thời Thanh.

Cô lập tức nhận ra "con vịt đã nấu chín" sắp bay mất, đành ném quyền lựa chọn về cho Lương Tề Yến: "Đúng, tôi chưa nghĩ ra. Không biết anh Lương muốn gì? Tôi sẽ cố gắng hết sức để đáp ứng."

Lương Tề Yến bóc xong quả trứng, khí chất cao quý của anh đối lập hoàn toàn với bữa sáng đơn sơ trước mặt, tạo cảm giác rất không ăn nhập.

Nếu nói thần tiên là không vướng bụi trần, vậy thì Lương Tề Yến giống như vị thần rơi xuống nhân gian chịu kiếp nạn.

"Ừm, để tôi nghĩ đã."

Anh bẻ đôi quả trứng, gắp phần lòng đỏ bỏ sang đĩa. Ăn xong lòng trắng, Lương Tề Yến lại cầm bắp ngô lên bóc từng lớp, hoàn toàn không giống người "đang đói" như chú đầu bếp nói.

Thấy cô nhìn mình, anh liếc qua, đôi mắt sắc bén: "Sao? Nhìn đẹp lắm à?"

"Thì… cũng bình thường thôi." Thời Thanh chạm phải ánh mắt đen của anh, đáp thẳng không nể nang.

Lương Tề Yến nghe vậy cũng chẳng phản ứng gì, hoàn toàn không bận tâm đánh giá của người khác, cúi đầu bóc ngô tiếp.

"Ông chủ Lương nghĩ xong muốn gì chưa?"

Thời Thanh không để ý lời đánh giá vừa rồi của mình về Lương Tề Yến, nhìn đồng hồ rồi hỏi.

Anh rút khăn giấy lau tay, những sợi râu ngô mảnh trong suốt rơi khỏi ngón tay thon dài, giọng nhàn nhạt: "Để sau đi."

Sau đó đứng dậy bước ra ngoài: "Ngô ngọt đặc sản Vân Thành, tôi khuyên cô Thời nên thử xem."

Thời Thanh bị từ chối lần nữa: "…."

Khi cô trở lại phòng, trời mới vừa sáng rõ. Cô đến Vân Thành khá sớm, thời gian dư dả đến mức có thể xem như đang đi nghỉ dưỡng.

Ban đầu Thời Thanh định lên núi xem lại lần nữa, nhưng hôm qua quanh khu vực cũng chẳng tìm được gì, thế nên cô chỉ loanh quanh trong khu homestay.

Bên ngoài homestay nằm lưng chừng núi là con đường nhựa nối thẳng xuống chân núi, xây riêng phục vụ việc di chuyển cho khách. Trong khu trồng rất nhiều loại cây, mỗi mùa đều có hoa nở.

Một bà cụ với mái tóc đen nhánh ngồi trên chiếc ghế dài dưới gốc cây. Nếp nhăn trên mặt bà hơi sâu nhưng mái tóc đen lại khiến bà trông trẻ hơn, khoảng tầm tám mươi tuổi.

Tóc bà cắt ngắn, trên người đeo túi nhỏ màu xanh đậm. Nhìn bà, Thời Thanh bất giác nhớ đến bà ngoại mình.

Sự thân thuộc từ bà cụ khiến cô không kìm được mà tiến lại gần. Bà phát hiện ra liền mỉm cười, vẫy tay bảo cô qua ngồi cùng.

Thời Thanh ngồi xuống bên cạnh, trong lòng dâng lên vị chua xót.

Bà Lương nhận ra sự buồn bã của cô, vỗ nhẹ lưng cô hỏi: "Cô bé nhớ nhà hả?"

Thời Thanh lắc đầu. Cô lâu nay sống xa nhà, chẳng phải vì nhớ nhà, chỉ là bất chợt nhớ những năm tháng thơ ấu vô lo vô nghĩ. Cô nhanh chóng thu lại cảm xúc, cười đáp một tiếng "Vâng".

Bà cụ Lương nói: "Ở thêm vài hôm sẽ quen thôi. Lúc mới chuyển đến đây, bọn ta cũng không quen, giờ lại thấy sống ở đây thoải mái lắm."

"Bà ở đây lâu chưa ạ?" Thời Thanh hỏi.

Bà cụ nghĩ một lát rồi đáp: "Chắc hai, ba năm rồi. Bà cũng chẳng nhớ rõ, có gì đều hỏi Tiểu Yến."

Nghe giọng Kinh Bắc của bà cụ, Thời Thanh hỏi tiếp vì sao bà lại chuyển đến nơi xa như vậy.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!