Chương 39: Tuổi tác: Anh giống hệt một con hồ ly già

"Thích đến vậy sao?"

Trần Dịch Hàn mở cửa, quay đầu lại hỏi một câu: "Thích cái gì?"

Thời Thanh siết chặt bình hoa trong tay, giọng nhàn nhạt: "Không có gì."

Lương Tề Yến đút tay vào túi quần, dựa hờ bên cửa, đứng đó một cách lười biếng. Trần Dịch Hàn thấy lạ vì sao anh lại đột nhiên xuất hiện ở đây, suy nghĩ một chút liền hiểu ra lý do.

"Ông chủ, anh có việc gì à?" Trần Dịch Hàn nhướng mày cười, trông rất nhàn hạ.

Thời Thanh nâng mắt nhìn Lương Tề Yến, gương mặt người đàn ông ngược sáng, sống mũi cao thẳng, đôi mắt đen sâu thẳm nhìn thẳng vào cô. Ngay khoảnh khắc ánh mắt chạm nhau, Thời Thanh liền dời tầm nhìn đi, lặng lẽ chờ câu trả lời của anh.

"À, không có việc gì." Lương Tề Yến chỉ nói vậy.

Trần Dịch Hàn: "Vậy anh đứng ở đây làm gì?"

Thời Thanh lại nhìn anh, không có việc gì mà đứng ở đó làm gì, chẳng lẽ chỉ vì muốn hỏi cô có thích hoa hay không?

Lương Tề Yến liếc hai người đứng đối diện một cái, ánh mắt chậm rãi hạ xuống, dừng lại ở đôi chân của Thời Thanh: "Tôi xuống dưới lấy đồ."

Nói xong, anh khép cửa lại, sải bước dài về phía thang máy.

Trần Dịch Hàn liếc theo bóng lưng Lương Tề Yến, quay sang Thời Thanh nói: "Cô không thấy ông chủ của tôi hơi kỳ à? Xuống lấy đồ mà đứng đó lâu thế."

Lương Tề Yến đã vào thang máy, Thời Thanh thu lại ánh nhìn, không bình luận gì về lời của Trần Dịch Hàn.

Trần Dịch Hàn nhướng mày, cô ấy đã gợi ý rõ ràng thế rồi, chắc Thời Thanh cũng hiểu chứ, nếu chưa hiểu, lần sau cô ấy sẽ nhắc thêm vậy.

Sau khi Lương Tề Yến rời đi, Thời Thanh theo Trần Dịch Hàn vào phòng, đây vốn là phòng của Trần Thâm, nhưng đã được dọn dẹp rất gọn gàng, sạch sẽ.

Bố cục căn phòng trái ngược với phòng Thời Thanh ở tầng ba, vừa vào trong, cô nhận ra tủ quần áo cũng lớn hơn trước.

Thời Thanh lại đặt hoa lên bàn đầu giường. Lúc nãy Lương Tề Yến đã hỏi cô có thích không, nếu để ngoài phòng khách, lần sau anh vào lại hỏi tiếp, cô sợ mình sẽ không biết trả lời thế nào.

Trần Dịch Hàn mở vali, giúp Thời Thanh treo quần áo vào tủ. Thời Thanh chậm rãi bước tới bên cạnh cô ấy, nhẹ giọng nói: "Để tôi tự làm được rồi, cô dọn nhiều vậy chắc mệt lắm, về nghỉ sớm đi. Chỉ là vẫn phải làm phiền cô giúp tôi mang mấy bộ đồ chưa khô lên."

Trần Dịch Hàn nói: "Cô quên tôi là cao thủ dọn dẹp rồi à? Để tôi giúp cô sắp xếp xong đã, rồi tôi xuống lấy đồ lên cho cô."

Thời Thanh nhìn cô gái tóc ngắn trước mặt, không nhịn được hỏi: "Cô bao nhiêu tuổi rồi?"

"Hai mươi bốn." Trần Dịch Hàn đáp.

"Bảo sao."

Trần Dịch Hàn: "Bảo sao cái gì?" 

Thời Thanh cười nhẹ: "Cô thật sự rất có cảm giác trẻ trung, tràn đầy sức sống, nhìn còn nhỏ lắm. Rất ít người lạc quan, cởi mở như cô."

Trần Dịch Hàn nói: "Thật ra là vì tôi ít lo nghĩ thôi. Cô cũng trẻ mà. Lúc giúp cô làm thủ tục nhận phòng tôi có thấy CMND của cô, cô chỉ lớn hơn tôi mấy tháng. Với lại da cô đẹp thật, trắng mịn, non mềm, đúng kiểu búng ra sữa, chẳng khác gì học sinh cấp ba."

Nghe cô ấy khen, Thời Thanh bật cười, đáp: "Cô đúng là khéo miệng, miệng bôi mật rồi à?"

Trần Dịch Hàn lấy từng bộ quần áo đã gấp xong ra treo vào tủ, vừa làm vừa trò chuyện với Thời Thanh đang ngồi bên giường: "Không có đâu. Cô biết ông chủ của tôi bao nhiêu tuổi không?"

"Lương Tề Yến à?" Thời Thanh lắc đầu, "Không biết. Bà Lương nói anh ấy ba mươi rồi, nhưng nhìn không giống lắm."

Trong phòng vang lên tiếng móc áo chạm vào tủ. Trần Dịch Hàn giơ một ngón tay lên lắc lắc: "No, anh ấy già lắm rồi."

"Già lắm?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!