Bữa trưa mà Trần Thâm bàn với bà cụ Lương, mọi người đều có mặt, chỉ thiếu mỗi Thời Thanh. Trần Thâm gọi voice WeChat cho cô không được, bà cụ Lương liền bảo Lương Tề Yến đi gọi cô.
Trong nhà hàng, mấy người kia làm bộ bận rộn, bà cụ Lương thấy Lương Tề Yến đang tựa nghiêng liền giục anh đi gọi Thời Thanh.
Vì không có số điện thoại, trên đường sang anh cũng gọi WeChat cho cô nhưng vẫn không ai nghe máy.
Phòng ở homestay cách âm rất tốt, lần này anh gõ cửa mạnh hơn thường ngày.
Thấy Thời Thanh mở cửa, đứng đó với vẻ mặt ngái ngủ, không có tinh thần, anh thu tay lại, giọng trầm ấm dịu dàng: "Gọi cô xuống ăn cơm."
Thời Thanh sững người một giây rồi nhớ ra bữa cơm Trần Thâm hẹn buổi trưa, cô khẽ hắng giọng, nói: "Để tôi rửa mặt đã, mọi người cứ ăn trước, tôi xuống sau."
"Không vội, tôi đợi cô."
Thời Thanh còn chưa kịp phản ứng, Lương Tề Yến đã tiến lên một bước, khóe môi cong lên: "Tiện thể nói luôn chuyện cô đào hố tôi."
Cô cứ nghĩ mình nói mình dễ buồn cười, anh không trả lời là cho qua rồi, không ngờ anh vẫn nhớ.
Lưng cô cứng lại một thoáng, cố nặn ra nụ cười: "Tôi giải thích trên WeChat rồi mà?"
Ánh mắt anh khó đoán: "Trên WeChat cô chỉ nói là mình dễ cười thôi.."
Lúc này Thời Thanh mới hiểu. Cô đào hố anh ở chỗ: anh cho rằng cô cười mình, nhưng khi bà cụ và Trần Thâm hỏi, cô lại nói là không cười, khiến lời anh nói bị nghi ngờ.
Cô thật sự không cười vì chuyện anh chưa có bạn gái, nhưng xét cho cùng thì chuyện trêu anh là cô sai. Do dự một chút, Thời Thanh đành căng da đầu nói: "Vậy anh vào đi."
Lương Tề Yến vốn không phải người nhỏ nhen, chỉ là nếu xuống nhà hàng trước thì thế nào cũng bị mọi người hỏi tới hỏi lui, nên anh chọn ở đây đợi cô cho đỡ phiền.
Cô gái trước mặt mím môi thành một đường thẳng, hai má ửng hồng vì vừa ngủ dậy, nghiêng người nhường lối cho anh.
Anh thở dài một tiếng, nói: "Tôi đợi cô ngoài này."
Thời Thanh đóng cửa lại, để anh đứng ngoài.
Về phòng, cô buộc gọn mái tóc đang rối sau đầu, ra bồn rửa mặt vốc nước rửa qua, lập tức thấy tỉnh táo hơn hẳn.
Vừa rồi cô bị ngốc sao, lại bảo Lương Tề Yến đi vào, còn bị từ chối?
Mái tóc buộc vội trước khi rửa mặt trông lộn xộn, cô chải lại cho suôn, buộc cao thành đuôi ngựa. Cô không có tóc mái, vài sợi tóc con trước trán bị nước làm ướt, cô cũng mặc kệ. Xỏ giày xong, cô mở cửa.
Lương Tề Yến tựa bên cửa, một tay đút túi quần đen, tay kia cầm điện thoại lướt tin tức, trông trẻ trung hơn thường ngày.
Anh cất điện thoại, nghiêng đầu nhìn cô. Tóc cô buộc cao, những sợi tóc ướt trước trán khiến gương mặt trông non nớt hẳn đi.
Yết hầu anh khẽ chuyển động, nụ cười thu lại, giọng bỗng trầm hơn: "Đi thôi."
Thời Thanh khẽ "ừ" một tiếng, khóa cửa rồi cùng anh vào thang máy.
Trong không gian nhỏ hẹp kín bưng, giọng cô vô thức căng thẳng hơn, cô gọi anh: "Lương Tề Yến."
Anh liếc nhìn cô, bình tĩnh nói: "Ừ?"
Cô nói chậm rãi: "Tôi thật sự không cười anh vì chuyện chưa có bạn gái. Như tôi nói rồi, tôi là người dễ cười, đôi khi chỉ chuyện nhỏ cũng trúng điểm cười của tôi. Nhưng lúc bà hỏi tôi có cười không, đúng là tôi đã nói dối."
"Điều kiện của anh tốt như vậy, không đến mức không tìm được bạn gái. Khi đó tôi chỉ muốn trêu anh một chút, xem anh phản ứng thế nào thôi."
Anh nhìn sang, đuôi cuối cao hơn: "Trêu tôi à? Hửm?"
Mặt Thời Thanh hơi nóng, cô hạ giọng đáp khẽ: "Ừm."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!