Chương 3: Đỏ mặt: Cô tính hối lộ tôi kiểu gì?

Thời Thanh ngồi trong phòng xem lại tài liệu về nấm Nhung Thanh thêm lần nữa. Đến khi bầu trời tối sầm, cô mới nhận ra bụng mình đang trống rỗng.

Cô mở điện thoại, kéo xuống tìm mini app đặt món của homestay. Từ menu cô chọn một phần mì sốt thịt bò rồi đặt hàng, sau đó lại tiếp tục xem tài liệu về các loại nấm đang được nuôi trồng.

Có nhiều loại nấm được nuôi trồng tốt đến mức còn phát triển cả ngành sản phẩm. Ví dụ nấm đầu khỉ, từ loại nấm này mà người ta làm ra bánh quy nấm đầu khỉ, đồ uống hỗ trợ dạ dày… tạo giá trị kinh tế rất lớn.

Nhưng với Nhung Thanh thì khác, hiện chỉ mới có bước nuôi bảo tồn cơ bản, vì đây là loại nấm ăn được mới xuất hiện vài năm gần đây, cực kỳ quý hiếm.

Điện thoại báo, món cô đặt sắp hoàn thành. Thời Thanh cầm thẻ phòng, xuống tầng một.

Cô định sau khi ăn xong sẽ hỏi Trần Dịch Hàn xem Moonlight có phản hồi chưa.

Con đường từ homestay đến nhà ăn treo đầy đèn led nhỏ trên cây. Ban ngày khó thấy, nhưng lúc này cả tán cây như được điểm đầy ánh vàng nhạt.

Thời Thanh bước vào nhà ăn, Trần Dịch Hàn đang quay lưng về phía cửa, vừa xem video vừa cười khúc khích theo điệu nhạc kỳ quái trên điện thoại.

Cô đến quầy báo số điện thoại để nhận món rồi ngồi xuống đối diện Trần Dịch Hàn.

Trần Dịch Hàn nhận ra có người ngồi trước mặt, ngẩng lên thấy Thời Thanh liền chào hỏi.

Nhìn bát cơm chiên còn quá nửa trước mặt Trần Dịch Hàn, Thời Thanh đi thẳng vào mục đích: "Cô Trần, cho tôi hỏi Moonlight trả lời chưa? Anh ấy có đồng ý không?"

Trần Dịch Hàn vừa cất điện thoại, đầu óc còn đang lơ lửng theo đoạn phim vừa xem: "Hả? Cái gì cơ?"

"Moonlight ấy hả? Anh ấy chưa trả lời tôi, hình như dạo này anh ấy không ở Vân Thành. Nếu cô gấp thì chắc đợi không được đâu. Cô chỉ muốn lên núi thì kiếm ai bản địa cũng được. Sao cứ nhất định phải tìm Moonlight?"

"… Ngoài việc muốn quen đường núi, tôi còn muốn hỏi anh ấy về kiến thức nấm dại. Nên tốt nhất vẫn là anh ấy. Cô giúp tôi hỏi lại, hoặc cho tôi liên hệ của anh ấy được không?"

"Email cũng được." Thời Thanh bổ sung.

"À thế à. Vậy cô tìm ông chủ tôi là đúng rồi, ông chủ chúng tôi không chỉ quen thuộc địa hình trên núi". Trần Dịch Hàn nói, rồi hơi nghiêng đầu nhìn ra cửa: "Những gì Moonlight kia biết, ông chủ tôi cũng biết."

Thời Thanh hơi ngơ ngẩn, sao cứ nhắc đến ông chủ là Trần Dịch Hàn lại có vẻ sùng bái quá vậy?

"Tôi tìm rồi, nhưng anh ấy không chịu. À, ông chủ cô tên gì?" Cô nhớ lại ban ngày gặp, không biết phải xưng hô sao nên gọi đại là "ông chủ".

"Cô không biết à?" Trần Dịch Hàn nói: "Lương Tề Yến. Tề trong "chỉnh tề", Yến trong "yến tiệc"."

Trong lúc hai người nói chuyện, Thời Thanh đã ăn được nửa phần mì. Trần Dịch Hàn thì ăn rất chậm.

Nếu đúng như Trần Dịch Hàn nói: những gì Moonlight biết, Lương Tề Yến cũng biết, vậy thì Moonlight không ở đây, liên hệ không được, còn Lương Tề Yến thì đang ở ngay homestay. Thế chẳng phải quá tiện sao? Chỉ là Lương Tề Yến nhìn qua đã thấy thuộc loại người khó tiếp cận, còn chưa biết cách thuyết phục anh thế nào.

Sau khi suy nghĩ, Thời Thanh lại hỏi Trần Dịch Hàn: "Vậy làm sao để anh ấy chịu giúp tôi? Và làm sao tìm được anh ấy?"

Trần Dịch Hàn mở điện thoại: "Tôi quét mã cô nhé? Tôi gửi WeChat ông chủ cho cô."

Thời Thanh mở WeChat và kết bạn với cô ấy.

Ngay sau đó, cô nhận được danh thiếp WeChat của Lương Tề Yến. Cô cảm ơn Trần Dịch Hàn, đồ ăn trước mặt Trần Dịch Hàn còn thừa hơn nửa, Thời Thanh liền ngồi xuống đối diện chơi điện thoại trong lúc Trần Dịch Hàn ăn nốt.

Vào khung chat với Trần Dịch Hàn, Thời Thanh nhấn vào danh thiếp Wechat của Lương Tề Yến.

Lương Tề Yến để avatar màu đen, tên WeChat lại rất sáng tạo: L-7y.

Nhìn qua là hiểu là ghép từ tên thật của anh.

Các thông tin khác thì không xem được vì chưa kết bạn.

Cô gửi lời mời: [Tôi là Thời Thanh.]

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!