Chương 29: Không cười: Trả đũa lại

"Không phải chứ, sao hôm nay lại không có vé bay thẳng từ Vân Thành về Kinh Bắc?" Tay Trần Thâm vẫn lướt trên màn hình điện thoại, "Để tôi xem lại."

Lương Tề Yến lười nhác tựa người vào khung cửa, cười nói: "Bị k*ch th*ch gì à?"

"Văn Nghiên Nhu kéo tôi ra khỏi danh sách đen rồi. Hôm qua cô ấy còn định bàn chuyện kết hôn với tôi, tôi chỉ đùa chút thôi ai ngờ bị chặn luôn. Vừa nãy tôi đăng vòng bạn bè, cô ấy lại bấm like."

Lương Tề Yến nhướng mày: "Chỉ vậy mà cậu vội vã chạy về kết hôn à?"

"Thế nghĩa là cô ấy không giận tôi nữa. Về rồi nói chuyện mới dễ."

Lương Tề Yến "chậc" một tiếng, lắc đầu nói: "Hết cứu."

Trần Thâm vẫn chưa đặt được vé, quay sang hỏi Lương Tề Yến: "Từ đây đi Quảng Mạc gần hay Lý Thanh gần hơn?"

Anh ta tra thử, bay từ Vân Thành về Kinh Bắc phải nối chuyến, mà hai sân bay trung chuyển lại ở hai đầu thành phố, một nam một bắc.

Phương án thứ hai là bay thẳng từ Vân Thành tới một trong hai thành phố lân cận. Nghĩ một lúc, anh ta quyết định chọn bay thẳng.

"Quảng Mạc."

"Vậy cậu đưa tôi tới Quảng Mạc đi, tôi đặt vé rồi."

"Cậu tự gọi taxi đi." Điện thoại Trần Thâm vừa chuyển sang trang thanh toán thì Lương Tề Yến đã buông tay nắm cửa, định đóng lại.

Trần Thâm khó hiểu, ngẩng đầu lên khỏi điện thoại nhìn Lương Tề Yến: "Ơ, sao lại bắt tôi tự đi taxi nữa?" 

Lương Tề Yến chẳng buồn để ý: "Cậu nghĩ Văn Nghiên Nhu đột nhiên nghĩ thông rồi kéo cậu ra khỏi blacklist à?"

"Cô ấy liên lạc với cậu?" Trần Thâm chậm nửa nhịp mới phản ứng ra.

Lương Tề Yến đi vào trong, ngồi xuống ghế sofa. Trần Thâm cũng nhét điện thoại vào túi, theo sau.

"Tôi còn thắc mắc sao cậu đột nhiên chạy đến đây, hóa ra là nhát gan?" Lương Tề Yến cười nhẹ, "Đã tới nước này rồi, về soạn xong thỏa thuận là xong. Sao, cậu sợ lúc nói chuyện với Văn Nghiên Nhu cô ấy lại đổi ý à?"

"Cậu biết mà, mỗi lần gặp tôi là cô ấy lại tức giận. Chúng tôi đã hơn hai tháng không gặp rồi. Tôi thật sự sợ vừa gặp đã nói chuyện thì cô ấy lại giận rồi không thèm để ý tôi nữa. Văn Điển Từ tôn trọng quyết định của cô ấy, cô ấy có thể đổi ý bất cứ lúc nào."

Trần Thâm luồn tay vào tóc, vuốt nhẹ: "Tôi  chỉ có đúng một cơ hội để cưới cô ấy."

Lương Tề Yến chợt nhớ mười năm trước, Trần Thâm liều mạng xin nghỉ học hai năm, chỉ để cuối cùng được học chung lớp với Văn Nghiên Nhu.

"Vậy nếu bây giờ cậu về mà cô ấy đổi ý thì sao?" Lương Tề Yến lười nhác tựa lưng vào sofa: "Dù sớm hay muộn, cậu vẫn phải gặp cô ấy thôi."

Lúc này Trần Thâm đã không còn sốt ruột nữa, chỉ hỏi: "Cô ấy nói gì với anh?"

"Đoán xem?"

Trần Thâm im lặng, rõ ràng là không muốn đoán.

Lương Tề Yến không vòng vo nữa: "Cô ấy nói, dù sao cũng sẽ kết hôn, sau khi cưới thì làm một cặp vợ chồng tương kính như khách là được, không có yêu cầu gì. Thỏa thuận thì để cậu tự soạn rồi gửi cho cô ấy."

"Cô ấy thật sự nói vậy sao?"

Lương Tề Yến liếc anh ta một cái, giọng mang chút ý cười: "Nếu không tin thì cậu gọi điện hỏi thử? Hoặc bây giờ lập tức về Bắc Kinh?"

Trần Thâm nghĩ lại, có lẽ do Văn Nghiên Nhu bất ngờ kéo anh ta ra khỏi blacklist nên nhất thời đầu óc nóng lên mới muốn về. Đằng nào cũng không có vé, anh ta quyết định ở lại thêm một ngày.

Trước đây mỗi lần bị Văn Nghiên Nhu chặn WeChat, anh ta đều phải nhắn tin cầu xin cô ấy kéo ra. Lần này cô ấy tự kéo ra, lại không nói gì, nên anh ta mới kích động như vậy.

Ở trong phòng Lương Tề Yến một lúc, Trần Thâm quay về phòng mình tắm rửa, rồi sang rủ anh đi ăn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!