Chương 23: Căng thẳng: Tôi tưởng cô có thể hiểu ý tôi

Trần Thâm lười biếng dựa vào sofa một lúc, thấy cũng không còn sớm nữa nên tự mình ra về trước.

Lương Tề Yến đi đến bên cửa sổ, không khí mát lạnh theo động tác mở cửa của anh tràn vào, anh đứng lặng bên cửa sổ. Đèn đêm trên cây vẫn sáng, nhưng không đủ chiếu sáng bầu trời u tối.

Anh quay trở lại phòng, lấy một viên kẹo bạc hà ở đầu giường cho vào miệng nhai.

Dù anh nói đang cai thuốc, nhưng hiệu quả không quá rõ rệt. Thời gian bà Trần Thục mất, anh ngày nào cũng hút nhiều điếu hơn nửa tháng bình thường, thói quen hút thuốc bắt đầu từ lúc đó.

Anh cũng chưa từng nghĩ đến việc bỏ hẳn, lúc nào cũng có thuốc trong túi áo, dù số lượng mỗi ngày không bằng trước, nhưng cũng không ít.

Lúc thực sự muốn bỏ thuốc là nửa năm trước, khi vô tình đọc được một câu trên mạng: [Qua được giai đoạn này, con đường phía trước sẽ đều bằng phẳng.]

Lúc đó anh không suy nghĩ nhiều, tối hôm ấy anh mơ thấy bà Trần Thục, bà vẫn xinh đẹp, dịu dàng như trong ký ức của anh, cười nói với anh: "Tiểu Yến, hãy sống thật tốt, hút ít thuốc thôi."

Ngày hôm sau thức dậy, anh quyết định không hút nữa, mẹ chưa từng xuất hiện trong giấc mơ của anh, thật vất vả mới mơ thấy, anh muốn ngoan ngoãn nghe lời bà lần này.

Hồi nhỏ, Lương Tề Yến rất nổi loạn, Trần Thục nói gì anh cũng thờ ơ, chẳng bao giờ nghe lời bà.

Trước khi bà ra đi, anh mới biết được anh chỉ là đứa trẻ được bà nhận từ cô nhi viện, mà con trai thật sự của bà là Lương Gia Chú lại luôn sống ở ngoài.

Ban đầu khi cai thuốc, Lương Tề Yến chỉ giảm số điếu, nhưng mỗi lần thèm quá lại bứt rứt, anh mua cả đống kẹo bạc hà để trong xe và trong phòng.

Kẹo bạc hà hơi đắng, mát lạnh lan đầy khoang miệng.

Tối qua Thời Thanh ngủ khá sớm, Trương Giai Giai nói thứ Hai tuần sau bọn họ mới đến Vân Thành, nhưng hôm nay mới thứ Ba.

Gần đây, Vân Thành thường có mưa một đến hai giờ vào ban đêm, ban ngày lại nắng, sáng ra, không khí có mùi bùn đất nhẹ.

Cô đoán nhà ăn còn chưa mở, nghĩ tới việc thí nghiệm sắp bắt đầu, liền lấy tài liệu mang theo xem lại. Lần này đối với Nhung Thanh, hoàn toàn đều là lý thuyết, không có thực hành gì cả.

Mấy anh chị trong nhóm tối qua rất năng nổ, cô xem xong tài liệu, lại lướt lên xem chat nhóm, thấy trong nhóm nói chuyện phiếm, cô không nhịn được mà mỉm cười.

Khăn lụa cô đặt mua định tặng bà Lương vẫn chưa gửi đi, Thời Thanh nhắn thúc bên bán hàng.

Vòng tay bà cụ Lương tặng cô đã cất cẩn thận, nghĩ đến giá trị mà Lâm Tranh Vũ nói, cô chỉ sợ vòng bị hư hỏng.

Ăn xong, cô đi tìm bà Lương, thấy bà vẫn xem TV, bên cạnh có Trần Dịch Hàn. Hai người thi thoảng trò chuyện về nội dung phim.

Trần Dịch Hàn thấy cô tới, vớ đại một lý do rồi rời đi, cô hiểu Trần Dịch Hàn muốn dành cho cô và bà cụ không gian riêng.

Cô đi tới ngồi xuống cạnh bà cụ Lương, mái tóc nâu nhạt rủ xuống che khuất mặt, cô bưng miếng dưa hấu trên bàn lên, giọng nói cũng dịu dàng: "Bà ơi."

Bà cụ Lương vui vẻ xoa xoa tay Thời Thanh, muốn tắt TV trò chuyện với cô, cô thấy bà xem rất hứng thú, liền ngăn lại.

Ngồi xem TV với bà một lúc, điện thoại của Thời Thanh đổ chuông, cô mở ra thấy là Trần Thâm.

Trần Thâm hỏi cô có muốn đi chợ dưới núi không, cô tới Vân Thành lâu vậy rồi mà chưa từng đi chợ phiên bao giờ, mỗi lần sang bên kia cũng nhìn thoáng qua, nhưng nhìn đồng hồ, giờ đã là buổi chiều.

Vì thế cô hỏi Trần Thâm: [Bây giờ có quá muộn không?]

Trần Thâm trả lời rất nhanh: [Không muộn, giờ đi vừa lúc.]

Cô đồng ý.

Trần Thâm ngủ một giấc tới trưa, tiện ích giải trí trong homestay rất ít ỏi, trước đây mỗi lần tới, buổi tối anh ta đều lái xe của Lương Tề Yến xuống núi chơi một vòng mới về.

Nhắn xong tin cho cô, Trần Thâm đi gõ cửa phòng Lương Tề Yến.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!