Chương 17: Xác minh [Gộp ba hồi]: Như thế nào mới tính là quá mức….

Lương Tề Yến giật mình khi Thời Thanh lao vào ôm anh. Cô nhúc nhích không yên, anh mới nâng tay quàng qua eo cô, phòng trường hợp cô lảo đảo té ngã.

Thời Thanh dựa nghiêng vào Lương Tề Yến, cộng với sự chênh lệch chiều cao giữa hai người, cằm anh lướt qua đỉnh đầu cô. Mái tóc cô còn vương mùi dầu gội hương đào dịu nhẹ, như những bông hoa mùa xuân nở rộ.

Hơi thở ấm áp của cô phả lên cổ anh, làm yết hầu Lương Tề Yến khẽ trượt, Thời Thanh đưa ngón tay chạm vào nốt ruồi đen mờ trên yết hầu của anh.

Ngón tay cô lạnh lẽo, ngay khoảnh khắc chạm vào, Lương Tề Yến lập tức dùng một tay khác kéo cô ra, giọng trầm khàn:

"Đừng cử động lung tung, tôi đưa cô về."

Thời Thanh cười khúc khích, cô giãy ra khỏi Lương Tề Yến, cố chứng minh mình không say: "Đi được, đi được, không tin thì để tôi đi cho anh xem."

Nhưng Lương Tề Yến thấy cô bước loạng choạng, từng bước như sắp ngã.

Lúc lên xe Thời Thanh còn chưa say, anh không ngờ rượu lại có tác dụng nhanh như vậy, rõ ràng ở trên xe cô còn nói chuyện rất bình thường.

Nếu không phải anh vô tình nhìn thấy bài đăng của cô trên vòng bạn bè, cô mà gọi taxi thì sẽ thế nào?

Lương Tề Yến tặc lưỡi "chậc" một tiếng, tiến đến đỡ lấy cô.

Lúc này Thời Thanh cảm giác mình đang quay quanh một vòng tròn lớn, có Lương Tề Yến đỡ bên cạnh, cô cảm thấy như sắp tìm được điểm dừng.

Trong homestay rất yên tĩnh, chim trên cây đã nghỉ, nhiệt độ ngày và đêm ở Vân Thành chênh lệch rất lớn, ban đêm ở Vân Thành rất lạnh, nhưng Thời Thanh chỉ thấy nóng, nhất là cánh tay mà Lương Tề Yến đỡ cô lại càng nóng hơn.

Đèn treo trên cây sáng cả đêm, ánh sáng trong sảnh homestay cũng được bật lên, Lương Tề Yến dìu cô vào sảnh.

Thời Thanh nuốt nước bọt, giọng yếu ớt: "Lương Tề Yến, tôi hơi khát, muốn uống nước."

Đôi mắt sâu thẳm của anh hơi nheo lại, say thế mà vẫn nhận ra anh là ai à?

Anh đỡ cô ngồi xuống ghế sofa, lấy nước từ quầy, vặn nắp rồi đưa cho Thời Thanh đang gục trên ghế.

Thời Thanh đưa tay nhận, lịch sự nói: "Cảm ơn."

Cô tựa đầu lên ghế sofa, ngửa cổ uống nước, miệng chạm vào nắp chai, những giọt nước từ khóe môi chảy xuống cổ cô.

Cô cầm chai, uống xong muốn trả lại cho Lương Tề Yến thì tay bỗng run lên, nửa chai nước đổ lên người, cảm giác lạnh tê tái lan khắp người, cô bất giác kêu một tiếng, cúi đầu nhìn quần áo bị ướt của mình: "Mát quá đi…"

Áo trắng cotton bị ướt, trở nên hơi trong suốt, Lương Tề Yến nhíu mày.

Anh dời ánh mắt, nhặt chai rỗng vứt vào thùng rác bên cạnh, nói với cô: "Đi thôi."

Thời Thanh loạng choạng đứng dậy, anh lại đưa tay đỡ cô, làm trụ cho cô.

Cơ thể cô vẫn nóng bừng vì rượu, chưa đi được vài bước, mảnh áo ướt dính vào người đã khiến cô khó chịu.

Cô nâng cánh tay không được Lương Tề Yến dìu kéo cổ áo lên, Lương Tề Yến lập tức giữ tay cô lại, Thời Thanh không vừa lòng: "Áo ướt khó chịu quá…"

Áo cô vẫn còn ướt, dính sát vào người.

Anh không nhìn cô, trầm giọng nói: "Về phòng cô rồi thay."

Anh dìu cô vào thang máy, ngón tay thon dài ấn số ba.

Bóng hai người soi lên tường, như đang tựa sát vào nhau. Thời Thanh chỉ thấy nóng, áo ướt lại còn nóng lên, thật khó chịu.

Cơ thể vốn đã nóng, giờ như được phủ thêm một lớp vải, nhìn Lương Tề Yến bên cạnh, cô lầm bầm nói:  "Lương Tề Yến… Sao anh lại đắp vải lên người tôi vậy…"

"Không có." Thang máy tới tầng ba, Lương Tề Yến kéo tay cô đi ra ngoài. "Phòng nào?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!