Khung cảnh ngoài cửa sổ theo đà xe chạy chậm rãi lướt qua. Những nhánh liễu non đã xanh hơn, những bụi cây khi cô mới đến còn chỉ vừa nhú lá, giờ đã nảy ra nụ hoa.
Vạn vật thay nhau đổi mới, hết một mùa xuân rồi lại thêm một mùa xuân.
Thời Thanh hạ cửa kính bên ghế phụ, tốc độ xe của Lương Tề Yến rất chậm, làn gió nhẹ phả vào, cuốn mấy sợi tóc mai của cô bay lên rồi rơi xuống.
Không làm thực nghiệm, không leo núi, cô lười buộc tóc. Mái tóc mềm mại vén sau tai, gương mặt trắng trẻo không còn dấu vết quầng thâm nào.
Cảnh vật ngoài trời dù có đổi khác, nhưng phần lớn cô đã nhìn thấy trên đường từ lần trước. Cô mở cửa kính chủ yếu là để tận hưởng bầu không khí trong lành đặc trưng của Vân Thành.
Gió lướt qua, mang theo mùi bưởi đắng mát lạnh trên người Lương Tề Yến hòa vào không khí, thanh mát, dễ chịu, khiến lòng người cũng nhẹ đi mấy phần.
Thời Thanh nghiêng đầu nhìn sang người đàn ông bên cạnh. Bàn tay anh đặt trên vô lăng, những ngón tay thon dài điều khiển tay lái một cách nhẹ nhàng.
Mái tóc dày bị gió hất lên, thỉnh thoảng quệt qua đuôi mày. Đôi mắt đen sâu thẳm nhìn thẳng về phía trước, dáng vẻ chuyên chú ấy lại trùng khớp với người đàn ông trong giấc mơ từng giúp cô dán decal lên cửa sổ.
Người ta nói mơ và thực trái ngược nhau. Tính cách của "Lương Tề Yến trong mơ" đúng là khác biệt với "Lương Tề Yến ngoài đời", nhưng vì cùng một gương mặt, đôi lúc thần thái lại giống đến khó tin. Giấc mơ của cô rất ngắn, nhưng mọi thứ trong đó đều chân thật đến mức, chỉ cần nhìn thấy anh làm một động tác giống hệt, hay một ánh mắt trùng lặp, những hình ảnh kia liền vụt trở về.
Lần đến Vân Thành này, gặp anh, bị từ chối kết bạn, rồi lại cùng nhau leo núi, anh dẫn cô tìm vị trí có Nhung Thanh mọc…, tất cả dường như đang thay đổi theo một hướng nào đó.
Thời Thanh vẫn còn nhớ rõ, lần cô chủ động "chọc" anh trên WeChat, tin nhắn âm thanh anh gửi lại, lúc ghi âm, biểu cảm của anh là thế nào nhỉ?
Gạt mớ suy nghĩ linh tinh, cô tiếp tục hóng gió.
Nghĩ đến chuyện sau này có thể phải thường xuyên xuống núi để đến khu thí nghiệm, cô cũng biết không thể mỗi lần đều trông chờ đúng lúc đi nhờ xe của Lương Tề Yến, giữa việc dọn xuống chân núi ở hay tìm cách tự lo phương tiện, Thời Thanh nghĩ một chút rồi dứt khoát chọn phương án sau.
Homestay lưng chừng núi của Lương Tề Yến, ngoại trừ bất tiện khi xuống núi, thì đúng là chẳng có gì để chê. Huống hồ khi cần lên núi, có Lương Tề Yến đưa đón thuận tiện hơn nhiều.
Cô kéo cửa kính lên để chặn bớt tiếng gió, rồi hỏi anh: "Có thể sau này tôi phải xuống núi thường xuyên. Anh có thể cho tôi mượn xe đón khách của homestay đi được không?"
"Được."
Xe vào một khúc cua, tay anh xoay vô lăng, rồi hỏi thêm: "Có bằng chứ?"
Thời Thanh học đại học thì tranh thủ thi bằng lái, tuy ít chạy nhưng tự lái thì vẫn ổn. Cô đáp: "Có chứ, một lần đã đỗ, chạy thì siêu ổn luôn."
Nghe thế, Lương Tề Yến liếc cô một cái: "Kiêu ngạo quá ha?"
"Vậy là kiêu ngạo à?" Thời Thanh nói: "Tôi chỉ nói sự thật thôi."
Đột nhiên cô nhớ ra, hình như lúc thu dọn hành lý cô đã cất bằng lái lại ở nhà. Nghĩa là, dù có xe của homestay cô cũng chẳng lái được.
"Ờm… Hình như tôi không mang bằng lái theo."
Bàn tay Lương Tề Yến đang với tới nút điều hòa khựng lại một lúc, vài giây sau mới tiếp tục động tác. Anh như đấu tranh nội tâm vài giây, cuối cùng trầm giọng nói: "Trong tuần tôi xuống núi ba, bốn lần. Nếu cô có việc gấp thì bảo Trần Dịch Hàn đưa đi. Phí đưa đón tôi sẽ tính vào tiền phòng."
Quả nhiên, thương nhân vẫn là thương nhân.
Thời Thanh nhìn thẳng phía trước: "Anh đúng là biết làm ăn đấy."
Xe xuống núi, hòa vào đường phụ, anh chỉ nhẹ nhàng "Ừ" một tiếng.
Người phụ trách khu nuôi trồng nấm hoang dã gửi định vị cho cô. Cô mở bản đồ xem thử, từ chân núi đi tiếp còn khoảng nửa tiếng đường.
Thời Thanh không biết đường rẽ của Lương Tề Yến tiện đến đâu nên chỉ bảo anh tìm giúp cô một chỗ dễ bắt xe rồi thả cô xuống cũng được.
Chợ dưới chân núi không phải dạng chợ nhỏ như lời bà cụ nói. Mấy món đồ thủ công truyền thống mà bà cụ Lương tặng cô chỉ là phần rất nhỏ trong tổng thể.
Ngày họp chợ nên người đông nghịt. Xe taxi, xe ba gác chở hàng của dân địa phương liên tục ra vào. Cách khu chợ khoảng hai trăm mét đã có vài chiếc taxi chạy ra, nhưng đều kín chỗ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!