Song Nhạc nhìn Thần Nam hiếu kì hỏi :
_ Cám ơn ?
Thần Nam ngước mắt nhìn về phía phòng bệnh rồi đáp :
_Thật ra anh biết em là Nhạc không phải Lam từ lâu rồi
Mặc dù không nói lớn nhưng đủ để mọi người xung quanh nghe được mà quay lại . Trước sự ngỡ ngàn đó Thần Nam cất giọng tiếp :
_ Tôi đã phạm sai phạm một lần nên sẽ không có lần hai.
Với lại tôi biết Lam cần thời gian nên tôi cũng không muốn làm khó cô ấy.
Có lẽ lần này là lần cuối tôi gặp cô ấy
Lại một lần nữa tất cả ngạc nhiên.
Không nhịn được tò mò Nhạc liền nắm lấy tay áo Thần Nam
_Anh nói vậy là có ý gì hả ?
_Tôi sẽ đi
Nhất Bảo nắm chặt tay từ từ bước lại
_Đồ tồi ! Tới bây giờ mà còn muốn trốn tránh.
_Tôi không trốn tránh ...! chỉ là tạm vắng một thời gian mà thôi
Nói rồi không cần ai phản ứng , bóng lưng ấy quay đi không hề quay lại.
Từng bước chân dứt khoát bước đi rồi mờ dần , biến mất sau cánh cửa.
Sau thời gian dài trong phòng Song Lam được đưa ra ngoài.
Bao nhiêu phiền lo , hốt hoảng dần nguội lại bằng hai từ Thành Công.
Song Nhạc nhìn thấy sự mệt mỏi của mọi người nên khuyên về sớm để mình mình chăm sóc
_Nhưng mà mình em liệu có thể ??
_Mọi người đừng lo , với lại sắp thi rồi kì thi này quyết định tất cả nên hãy cố lên.
Em và chị ấy sẽ học lại vào năm sau.
Hãy thi đỗ để báo tin cho chị ấy vui.
Mọi người gật đầu rồi về.
Nhưng đâu ai hay , lúc đó có một chuyến bay rời đi mang theo ân nhân của Lam.
Nhìn chị gái qua tấm kính mà lòng Nhạc quặn thắt lại , ước gì người nằm đó là cô thì tốt biết mấy.
Vì chưa thể vào thăm nên Nhạc qua thăm Phàm.
Vừa bước tới cửa phòng chợt thấy một màn cãi vã
_ Này , anh đưa cho tôi điện thoại ngay ..
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!