Chương 6: Úm Bala : Phép Thuật Thứ 6

Tiết mục diễn ra vô cùng thú vị , Ken là người xung nhất, cô làm đủ thứ bàng rồi dơ lên rồi hét um sùm, làm thầy cô phải la một trận mới im, tội nghiệp. Xong , chuyện văn nghệ, tổ văn nghệ dẫn nhau đi ăn nhưng cô từ chối , cả đám nhìn , Ken hiểu rồi cũng cáo từ luôn. Hai chị em thay đồ đen rồi đi, dừng xe tại nghĩa trang. Cô bước nhẹ vào cùng Ken, cúi đầu chào người làm vườn ở đây, cô đi tiếp. Không biết cô đã đến đây bao lần rồi nhỉ ??

Có lẽ là không đếm hết, trong suốt thời gian ba mẹ mất, cô cùng Ken đến đây và có khi ở lại nữa. Ở đây tuy lạnh lẻo, không ấm áp nhưng ở đây cô có thể giải bày tâm sự của mình, nới nào có ba mẹ nơi đó là nơi ấm áp nhất , dù là nghĩa trang. Đến bên mộ ba mẹ, cô và Ken gặp người nói :

_Chào ba mẹ, chúng con đến đây

Trên bia mộ, hình ảnh một người phụ nữ trẻ đang mỉm cười và cạnh là người đàn ông với khuôn mặt chữ điền phúc hậu. Cô quỳ xuống và nhổ nhửng cọng cỏ dại quanh mộ, còn Ken thì lấy hoa và trái cây ra bày lên, cô lấy từ túi ra một hộp đựng nên và thắp lên. Cô nói :

_khi nào nến tắt chúng con sẽ về

Hai chị em cô ngồi từ trưa đến tối, gió thổi vào lạnh nhưng cô không thấy vậy, Ken nhìn chị và nói :

_Chị không sao chứ ??

Cô quay sang nói :

_Ở nơi này, chị không sao, chị đang bình yên

Ngước lên trời, có hai vì sao đang sáng chói cô và Ken nhìn be mẹ và nói :

_Là hai người phải không ??

tia sáng nháy lên , hai chị em mỉm cười, cuối cùng nên cũng tắt, Hia chị em đứng dậy ra về , đến nhà trẻ cũng muộn rồi vs hôm nay cô muốn về nhà, chắc dì và bác muốn gặp Ken lắm. đến cổng, cô bấm chuông, từ trong nhà hai người ra mở cửa và họ nói :

_Có người đến gặp 2 con đó

Cô hơi bất ngờ nhưng cúi đầu vào, còn Ken thì bị bác hỏi thăm sức khỏe và khen hết lời. Bỏ giày ra, cô đi vào thì thấy anh. Cô vừa cởi giày vừa hỏi :

_Anh tìm Ken ư ?? Đợi tôi kêu nó

_Không, tôi tìm cô

Cô bất ngờ hỏi :

_Tìm tôi ??

_ừ

Cô cởi đôi giày xong xếp lại rồi đứng dậy nói :

_Có gì sao ??

_tôi một lời giải thích từ cô

_chuyện gì , anh cứ nói

_Nó

Nhìn theo cánh tay anh chỉ , cô thấy hộp nhạc bằng gỗ của cô . Cô chớp mắt rồi hỏi :

_Sao thế ?

_sao cô có

_mua, sao thế ??

Anh bóp chặt cổ cô , cô vùng vẫy và nói đứt quãng :

_Anh.. mau.. buông, uông .. ra

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!