Chương 41: Úm Bala : Phép Thuật Thứ 41

Anh nhìn nó rồi quay đi , đến sau nhà nơi một chú chó to sụ màu trắng đang vẫy đuôi chờ ăn , anh nói nhỏ gì xong con chó rời đi . Dọn hành lí đâu vào đấy anh bắt tay vào nấu , anh nấu không giỏi tuy nhiên những món đơn giản thì không làm khó được anh . Tay thuần sắc cà rốt và khoai tây ra , anh tập trung để không sắc vào tay bởi đối vs người bác sĩ đôi tay là đứa con của mình , mất nó như là người vô dụng và nó sẽ vô dụng nếu anh là người trong khu mổ . Còn về cô thì sao nhỉ ?

Cô xoya vòng trên con đường đất , xung quanh là những hàng cỏ dại mọc thẳng tấp , những mùi hương của đất , nước , cây có hòa vào nhau tạo cho cô sự thoải mái nhẹ nhàng . Chợt một tiếng chuông làm cô hơi giật mình , quay lại một chú chó to hơn cô đang đứng đấy và đang chậm chậm đi lại vì quá mập . Cô khụy xuống hỏi :

_Em ở đâu thế ??

Chú chó như hiểu liền rung chuông , nhìn vào chuông là tên Hàn Nguyên . Chú chó vẫy đuôi chạy về phía trước , dừng lại nhà một người nào đó, cô nhìn con chó đang sủa chợt ra dấu im lặng nhưng sự phấn khích làm chú chó không quan tâm , một tiếng khàn khàn ấm áp vang ra :

_Bạch Bạch tới rồi sao ?? đợi ta

Một dáng quý bà đi ra , nó chợt nhíu mày , nhìn quen mắt là viện trưởng ?? Nó đặt giỏ dâu rồi hét lớn :

_Là người ?

Người quý bà đấy điềm tĩnh gật đầu nói :

_Song Lam chào con ! Có lẽ con gặp con trai ta rồi nhỉ ?

_Hàn nguyên ??

_umk, nó sẽ giúp con đấy con gái à ! Mau vào đây nào !

Cô hơi bất ngờ khi nghe anh là con của bà , bởi bà chưa từng kể cô nghe cả , cầm giỏ dâu và vào nhà cùng bà. Cô ngồi trên chiếc ghế tre cẩn thận rót trà cho bà nhưng lại hoa mắt làm đổ ra ngoài , cô thở dài rồi nhìn , giọng thều thào :

_Con xin lỗi !

Bà giọng nghiêm nghị dứt khoát hỏi :

_Cuối cùng đứa trẻ như con phải chịu bao nhiêu khổ cực nữa đây ?

Cô tròn xoe mắt rồi cười trừ , cô xoa bóp cho bà và luyên thuyên kể chuyện cho bà nghe và kể cả sự thay đổi của Nhạc . Bà nhịp tay rồi nói :

_Hiazz, cũng tốt mà này con à quyển số bà đưa con đâu ?

Cô trầm giọng nói :

_Trong vali con ạ ! có gì không bà ?

Bà im lặng một hồi rồi nói :

_Con đã ghi nỗi buồn ?

Cô gật đầu , bà nhàn nhạt bảo :

_Tí nữa con đem đốt nó đi !

Cô thắc mắc liền hỏi :

_Tại sao ?

Ta muốn nỗi nỗi buồn con như tro tàn rồi bay đi không vương vấn để niềm vui và hạnh phúc ở lại !

Cô ngẩn người , thì ra bà có ý nghĩ sâu sắc vậy , nhưng nhìn thì cũng quá trễ cô nói :

_Bà về nhà cùng cháu nha ?

Bà lắc đầu nói :

_Còn chồng ta ! Lát ông ấy về

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!