Nó mỉm cười trêu chọc rồi ngồi chơi vs em bé . Anh chợt hỏi bâng quơ :
_Tương lai em phải đẻ cho tôi 10 đứa nhá !
Nó chợt xuất hiện bs vạch đen. Lườm anh , còn anh thì giả ngu nhìn xung quanh huýt sáo . Chợt một giọng trầm ấm vang lên nhưng mang đầy uy quyền :
_Thần Nam giờ mới về sao ?
Anh chợt đứng dậy , nó cũng cúi đầu kính chào . Người đàn ông đó là ba anh , sua khi thấy nó thì mỉm cười :
_Song Lam , cháu đến chơi sao ? quý quá , ngồi đi cháu , đừng ngại sau này đều là người nhà cả mà ! ._Xong rồi ông quay lưng lớn giọng kêu :
_Mẹ nó ơi , lên đây nào !
Rồi 4 người quay quần lại và trò chuyện , mẹ anh vui vẻ nói :
_Ta đã tính cả rồi ! 2 năm nữa chúng cháu sẽ cưới nhau !
_Phải , tính cả giờ lành tháng tốt nữa ! Ý con sao hả Lam ?
Nó im lặng xắp xếp , tất cả đều trong kế hoạch của nó cả rồi , nếu không có gì nó sẽ thành công chỉ là .... có một người phải ra đi thôi. Nó mỉm cười gật đầu , rồi ghi:
_Con cần suy nghĩ !
Anh và 2 người kia hơi bất ngờ ! Anh nói :
_Tại sao phải suy nghĩ ?
Nó vội vàng đứng dậy trốn tránh , nó dơ tờ giấy lên :
_Con xin lỗi , con cần thời gian , con có việc gấp phải về !
Rồi nó đi nhanh ra ngoài , trong nhà anh cũng đi theo/. Nó chạy ra ngoài thì một cánh tay nắm chặt tay nó lại . Nó hoảng hồn thì một nụ hôn tới môi nó , nó giãy giụa nhưng anh không buông , nó dơ ty tát anh
" Chát''
Anh sững sờ nhìn nó , nó khóc , anh cảm thấy mình có lỗi liền dơ tay lau nước mắt cho nó nhưng nó gạt tay anh ra , nó lùi lại rồi đi thằng ra ngoài và mất hút. Để anh lại nơi đây với bàn tay ở không trung . Anh tự hỏi :' Mình đã làm gì sai sao ?'' Anh trầm lặng đi vào nhà . Còn nó , nó chạy mãi đến khi vấp ngã , nó cũng chẳng buồn mà đứng dậy , nó đặt tay lên môi và cô bôi nó . Nó đã làm gì vậy ! Tại sao ?
Nó bật khóc , nó có lỗi với chị nó quá , nếu không tại nó thì chị nó đâu bệnh nặng như thế , không tại nó thì có lẽ , à không , chắc chắn mới đúng là chị nó sẽ hạnh phúc . Vết thương của nó bắt đầu chảy máu ngày một nhiều , bộ đồ cũng dơ hèm . Nó cố nhích rồi bắt taxi về . Đến hẻm , nó trả tiền rồi đi vào từ từ , vài bỗng người va quẹt làm nó khụy chân xuống , một cảm giác đau làm nó rơi nước mắt , máu ngày một nhiều , bàn tay nó cũng vậy . Đang định đứng lên nhưng một ai đó đã đỡ nó đứng lên , ngước nhìn là Nhất Bảo , Chưa gì nó đã được nhấc bỏng lên và vào nhà tình thương . Nhìn bộ dạng nó , mọi người trong nhà hốt hoảng , lo đi lấy đồ y tế giúp nó . Nhỏ nhìn mà xót , vết thương quá lớn , máu ra qúa nhiều , Kun vs Kid làm một hồi mới chữa được, băng vết thương ở chân vs ở tay xong. Nó vẫn ngồi y đấy , trong đầu nó là cảnh hồi nãy anh vs nó , cảm giác tội lỗi nó dâng lên , nước mắt nó rơi , Nhỏ hỏi :
_Nhạc cậu sao thế ?
Nó ôm lấy nhỏ mà khóc , nó nói trong nước mắt , giọng nói nghẹn ngào :
_Anh .. anh ấy .. hôn em ..... Em có lỗi .. vs ..c.. hị lam ..
Mọi người ngạc nhiên, rồi nhỏ chợt vỗ lưng nó :
_Sự cố thôi ! không sao , lam không trách đâu !
Nhưng thấy nó không cử động , nhỏ nhìn thì thấy nó ngũ rồi , Chưa nói gì thì nhất bảo đã ôm lấy nó mà lên phòng .
Kun vs Kid nhìn nhau mà thở dài : ' Vì một người mà hai cô gái như vậy sao'', họ nhìn nhạc mà như nhớ một điều mà họ đã quên :' Nhạc cũng là em của họ mà , nên họ sẽ bào vệ nhạc như làm vậy ''. Khi bế nó lên phòng , bảo chưa rời đi mà ngồi đấy nhìn nó , bảo nắm tay nó rồi quan sát , bảo chạm nhẹ vào gương mặt nó rồi thở dài nói thầm ' Gía như người nơi đây là em thì hay biết bao''. Bảo nghĩ vậy cũng không gì lạ bởi vì mọi người đều nhớ Lam , nhưng không ai nói ra vì sợ không khí mất vui .
Đắp chăn cho nó xong bảo rời đi , nó dần mở mắt , nó cứ thơ thẩn ra , hàng mi cong chớp đều nhưng hơi thở thì dài hơn . Nó vơ lấy điện thoại rồi nhìn những cuộc gọi và tin nhắn, đều là của anh tất . Nó mệt mỏi , vai diễn này làm cho nó suy nghĩ nhiều quá rồi ! Nhắm hờ mắt , nó chợt cất giọng hát , giọng nó cũng trầm nhưng không hay bằng cô , nó hát bài Đừng bận tâm , đến nửa thì ngủ thiếp đi .
Một ngày lại trôi qua , cuốn theo đó là những chuyện buồn , nỗi nhớ , chút ít niềm vui và màu hồng . Dù rằng mọi người gần nhau nhưng vận buồn , vậy còn cô , một mình nơi đất lạ xa người liệu cô có thể vui hay không ?
Trở về hai tháng trước ngày cô đi , trên máy bay , cô gặp được vị bác sĩ và hơi ngạc nhiên , vị bác sĩ rất trẻ và chút lạnh lùng làm cô nhớ đến anh . Suốt quãng đường đi máy bay , cô bị bắt buộc tham gia lớp học đặc biệt dành cho 1 mình cô, trả lời từng câu và cô cảm thấy hơi mệt nên nói vs bác sĩ . Mấy tiếng sau , cô kéo vali và đi song song cùng vị bác sĩ , do nghĩ nơi đây thời tiết ấm nên cô không mang áo, một làn gió thổi qua làm cô run nhe 5, một chiếc áo nơi đâu trùm lên vai cô kèm theo câu nói đều đều :
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!