Cuối cùng cánh cửa mở ra và đó là Bạch Phàm , nó và Ken khẻ thở phào, nhưng chưa gì đã nghe tiếng khóc nức nở của nhỏ , nhỏ vừa khóc vừa nắm lấy bả vai nó mà hỏi :
_Con kia , Lam đâu , trả lời !! lam đâu , tại sao lại gạt tao! Ken trả lời chị mau ! Lam đâu ?
Ken nắm lấy tay nhỏ rồi bắt đầu nói :
_Chị bình tĩnh nhìn vào em này ! Em sẽ kể chị nghe tất cả nhưng chị phải bình tỉnh , mọi chuyện không phải do Chị Nhạc , chị ấy thay đổi rồi. Chị nhìn xem !
Nhỏ quay sang , nhỏ giờ mới thấy , nhỏ quệt nước mắt hỏi :
_Lý do khiến cô thay đổi ?
_Từ lúc chị Lam bệnh , tớ đã nghĩ thông rồi , sau khi xong vỡ diễn này tớ sẽ đi nước ngoài.
Nhỏ trầm ngâm rồi ôm lấy nó vừa nói :
_Chào mừng cậu !
Nó ôm lại nhỏ , lúc này nó mới cảm nhận được tình bạn chân thành là gì rồi ! Vừa lúc đó cửa mở ra , là anh , anh thấy nó vs cậu và nhỏ thì hỏi :
_Lam , em .....
Nó cười , nụ cười tươi rói gật đầu . Anh nhìn nhỏ chợt hỏi :
_Sao cô khóc ?
Nhỏ quệt mắt nói :
_Tôi mừng quá nên khóc chả có gì , thôi nhanh đi rồi về nhà tình thương nữa chứ !
Anh gật đầu rồi soạn đồ , Ken và nhỏ nhìn nó và anh mà mỉm cười , ở đây tốt đẹp rồi , vậy còn bên cô mọi chuyện có như vậy không ? câu hỏi cho cả ken và nhỏ . Nó dọn xong thì theo nhỏ ra ngoài trước , Ken chợt nhớ thứ gì đó thì lấy ra đưa cho anh và kèm theo lời nói :
_Hãy trân trọng nó! em đi đây !
Anh nhìn vào móc khóa búp bê gỗ mà khẽ nhói , ý gì đây , búp bê gỗ được khắc rất công phu nhưng còn vãi chỗ hơi kì , tay nghề mới đây. Anh bỏ túi rồi xách đồ đi ra ngoài . Nhỏ và ken nói có việc bận nên rời đi , nó và anh lên xe rồi về nhà tình thương . Trên đường đi , nó nhìn bên ngoài cửa sổ mà nhẹ nhõm , lâu rồi nó chưa được như vậy , nó thích tốc độ và đương nhiên không bao giờ nó chạy xe chậm để nhắm xung quanh , nó là tiểu thư kiêu ngạo và còn được gọi là 'sang chảnh'.
Nó thở dài , lấy điện thoại cô đưa và mở ra , hình ảnh nền là ảnh gia đình, nó nhó gì đó kéo áo anh , ghi giấy ' Em muốn tới mộ mẹ và ba'' Anh nói :
_em mới xuất viện chưa được đi đâu !
Nó lắc đầu , ghi tiếp ' Làm ơn '. Anh động lòng nên đưa nó đi , anh quyết rồi , lúc trước anh toàn làm ''Lam'' đau khổ nên giờ đền bù, anh thay đổi , nhất định . Dừng xe , anh dìu nó lên từng bậc , gió thôi làm lay động những hàng cỏ dại quanh đấy . Cuối cùng cũng đến , quỷ bên mộ ba mẹ , nó khóc rất nhiều , đưa tay sờ lên bia mộ , nó đau tận ruột . Nó thầm nói ' Ba mẹ à, đứa con bất hiếu đến thăm ba mẹ đây , con xin lỗi vì không đến sớm hơn . Ba mẹ tha thứ cho con được không ? con biết lỗi rồi .
Mà ba mẹ ơi , chị hai bệnh nặng lắm ba mẹ phù hộ chị ấy bình an nha , con vô tâm quá '' Nó cứ ngồi đấy , đến khi anh đưa nó đi mới thôi . Nó im lặng suốt quảng đường dài rồi về nhà tình thương. Vừa mở cửa dắt xe vào nó đã nghe ' mẹ Lam , về rồi ' . Rồi chớp nhoáng , một bóng nhỏ xà vào lòng nó . Nó ngước nhìn lạ lẫm , rồi bế đứa bé lên vô nhà. Bước vào nhà , bỗng dưng nó thấy một cảm giác rất kì lạ , chút gì đó ấm áp av2 hạnh phúc lắm . Nó nhìn xung quanh , nới đây khá thoáng , lũ trẻ thì chạy khắp nơi và đặc biệt căn bếp luôn sáng đèn kia . Nó mỉm cười , rồi ngồi xuống nền đất với chúng , chú cứ hỏi :
_'Mẹ Lam thật đẹp nhá!
_phải phải , mẹ hát cho chúng con nghe đi
Nó cười hiền rồi lấy cuốn sổ kèm cây viết ghi ra '' Mẹ bị bệnh không nói được các con''. Lũ trẻ nhìn rồi lay tay nó hỏi :
_Mẹ bệnh gì có đau lắm không ?
_mẹ uống thuốc chưa ?
_kẹo này tốt lắm nè mẹ !
Tụi nhỏ quây quần bên nó , làm nó rất vui , có lẽ đây là lần đuầ nó được chơi vs trẻ em nhiều như thế bởi nó ghét trẻ con , nó nghĩ trẻ con rất lanh chanh và đáng ghét nhưng có lẽ giờ nó nên bỏ ý nghĩ đó . Anh đứng đó cầm máy ảnh mà chụp nó , chợt cười . Lát sua , nghe tiếng xe , quay lại thì thấy Kun , Kid , cậu , ken và nhỏ . Nó mỉm cười như lời chào rồi chơi với lũ trẻ . Nhỏ lại bên nó rồi chơi cùng riêng 5 người con trai thì vào bếp nấu ăn .
Nhỏ nhìn nó rồi nắm tay nó mà nói :
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!