Chương 36: Um Bala : Phép Thuật Thứ 36

Sáng sớm , tầm 5h cô đã thay đồ và ghi mảnh giấy cho mọi người 'Lam có việc cần đi , mọi người đừng lo lam sẽ đến trường luôn''. Xong cô lật đật lấy đôi bata màu xám tro mang vào, đeo thêm cặp kính nobita , lend đã được tháo ra và mắt cô giờ là màu nâu khói. Bới tóc gọn và khoác chiếc áo da và lái xe đến một nơi . Trên dường gió thổi ngày mạnh hơn , hình như sắp mưa , cô mỉm cười đón mưa , cô chạy nhanh để gió thổi vào mình để biết mình còn sống, dừng xe tại một cửa hàng hoa, cô chọn ba bóa bách hợp rồi rời đi. Dừng xe tại nghĩa trang , cô ôm lấy hoa rồi đi dọc theo con đường đầy sỏi đá , xung quanh là bải cỏ xanh mướt cùng vài hoa cúc dại . Gió lại nổi lên cuốn những chiếc lá thành một vòng xoáy nhỏ . Dừng bên hai bia mộ , cô cúi đầu nói :

_Chào ba mẹ, tiểu Lam đến rồi ! Con đến để thăm hai người đây, xin lỗi vì con bất hiếu không thăm hai người thường xuyên được, cuộc sống con dạo này rất tốt nha! Ba mẹ đừng lo cho con , con sẽ tốt vàTiểu Nhạc cũng vậy, tiểu Ken nữa. Tuy nói vậy nhưng cô đang nén nước mắt , cô nghĩ' Ba mẹ à, con không biết khi nào 3 chị me chúng con mới có thể cùng đứng đây để thăm ba mẹ được, con sắp đi xa rồi , con lại bất hiếu để ba mẹ nơi đây'' Cô nhìn hai bức ảnh mà bật khóc, cô đặt tay lên bia mộ như tựa vào .

Trời mưa , cô biết nhưng vẫn nằm đấy. Có lẻ ông trời cũng khóc cho cô rồi nhỉ ? Mưa ngày càng lớn và nặng hạt, cô ngồi dậy và lại một bia mộ khắc 3 chữ Triết Lâm An, người mà cô rất quý vì bệnh nặng mà mất ! nói trắng ra là người thân của cô , ngời thân xa lạ . Đặt đoá hoa xuống cô bước lên một căn chồi nhỏ mà ngồi ở đấy, chợt điện thoại reng lên nhưng cô không nghe thấy , điện thoại reo in ỏi một lúc cô mới nghe , chưa xem tên cô buồn bã hói :

_Ai đấy ?

_Sao giờ mới bắt máy ?

_Thần Nam, tôi là Lam không phải nhạc lộn số rồi_cụp, cô cúp máy rồi ngồi đấy mà ngắm mưa. Còn anh thì sao , tìm định vị rồi bỏ học theo tìm cô, nhưng anh bất ngờ nhất là cô ở Nghĩa trang . Tìm khắp nơi , anh la thật to , quay khắp nơi chỉ mong nghe tiếng người con gái ấy, rồi nhìn thấy ngôi nhà nhó ấy , anh đội mưa àm đến , chưa tới anh đã nghe giọng hát vang lên :

Mẹ là vòng tay ấp ôm con qua những ngày đông.

Mẹ là dòng sông để con tắm mát trưa hè.

Mẹ là rặm tre che bóng con đi học về.

Mẹ là bờ đê, để con vui với cánh diều.

Mẹl là bậc thang, để con bước lên đỉnh cao.

Mẹ là ánh sao, để con ước ao bao điều.

Mẹ làm thật nhiều, chỉ mong con yêu thành công.

Mẹ chỉ ước mong, cho mai sau con sẽ nên người.

Đk: Mẹ yêu ơi! Con yêu Mẹ nhiều,

Mẹ luôn là Phật sống của đời con.

Mẹ cho con tình yêu cao quý,

Mẹ là lý trí của đời con.

Mẹ yêu ơi! Con yêu Mẹ nhiều,

Nhưng tháng ngày lam lũ vì con.

Đạo làm con, con luôn thấu hiểu.

Con yêu Mẹ nhiều lắm Mẹ ơi!!!!!

Giong hát làm anh sững người , là giọng đấy , là giọng người con gái hồi nhỏ anh thấy, cuối cùng mọi chuyện là sao ?? Anh đi vào , nhìn thấy cô ướt sũng ngồi đấy , cô thấy anh nhưng không nói gì , giọng hát cũng im luôn. Anh lay cô mà hỏi bằng giọng gấp gáp khàn khàn :

_Cuối cùng mọi chuyện là sao ?? Là em phải không ? Tại sao em lừa tôi ! Là em hát phải không ??

Cô nhìn anh rồi thứ chất lỏng ấy từ mũi lại tràn ra , cô lịm đi , anh hoảng hốt ôm lấy cô rồi rời đi . May anh đi xe hơi nên không trở ngại, anh thất thần liên lạc mọi người kể cả nó . Anh lo lắng , bác sĩ đi ra kêu anh đi theo, chưa vào tới phòng anh đã nghe tiếng quát :

_Là người nhà mà vậy sao ?? bệnh nhân bị bệnh máu trắng mà để như vậy , muốn chết sao ???

Anh đứng đó rồi hỏi :

_Tình trạng thế nào ?

_Cậu đem đến trễ thì thật chỉ còn xác thôi !

Ngoài cửa , một người con gái đang rơi lệ , vội quay người chạy tới phòng , vừa đi người con gái vừa nói nhẩm ' Chị hai , là tiểu Nhạc sai , hai ơi xin hai đừng có gì ". Vào phòng bệnh , nó nắm tay cô mà khóc :

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!