Chương 24: Úm Bala : Phép Thuật Thứ 24

Cô vội mặc áo khoác vào và lên bục lắp bắp nói :

_Chào mọi người, hôm nay nhà hàng có người bao nên mong mọi người thông cảm rời đi, số tiền không cần thanh toán, vì hôm nay al2 một cậu bạn. cậu.. bạn nhát..á... gan tỏ tinh.. nên mong mọi người hợp tác ạ.

Cô cố cười , mọi người nhìn nó và anh như hiểu rồi rời đi. Cô lúc này như thoát khỏi vẻ yếu đuối đi, cô đứng và chỉ huy dần dần, mọi việc xong cô kêu tập hợp tất cả lại , cô nói :

_Mọi người không sao chứ ??

Nhất bào quan sát nói :

_Lam em thấy kì không ?? thức ăn của lũ trẻ là do chúng ta làm tại sao có việc này, nhưng khách hàng thì không sao vấn đề không do thực phẩm mà có người phá

Cô nhìn tất cả dừng lại nó, cô lại nó hỏi :

_Là em phải không song nhạc

Mọi người kể cả nhỏ và bảo cũng hết hồn, song lam không bao giờ nghi ngờ ai cả nhưng hôm nay có lẽ....

Nó nhìn cô nói :

_Chị có bằng chứng gì mà đổ lỗi cho em

Nó tựa vào vai anh mà khóc, nó tỏ vẻ thống khổ nhất. Cô nói :

_Tại sao ai cũng bị chỉ riêng em là không ??

Nó nói :

_Chị là người đứa em phần ăn đó mà, chị còn đổi nữa mà, không lẽ là chị làm, em nghi lắm đấy !! Chị muốn đổ lỗi cho em tất cả ư ?? Tại sao chứ, em chịu sự ghẻ lạnh của chị, ken, chị phàm, ken và cả anh kun nữa chị chưa chịu sao ?? Hôm nay chị đổ lỗi cho em ư ??

Cô nhìn đứa em trước mặt mình nói những lời đó không khỏi sót, cô vung nhẹ tay và

'bốp' tiếng tát chói tay nhất. Cô đứng đó, đối diện là nó và tất cả sự chứng kiến. Cô gào lên :

_Em thôi đi được không ?? Chị và ba mẹ từng dạy em là con người độc mồm vậy hử ?? Mọi người bảo vệ cưng chiều em để rồi hôm nay em thế nào, em bị tấy não hay bị ngốc hả. Chị là tất cả rồi , làm hết rồi nhưng em không nghe chị đi, chúng ta có thể quay về lúc trước mà , tại sao hả?? Chị muốn em sống cuộc sống tốt nhưng em nào nghe chị đau đòi, ham chơi.

Để rồi hôm nay, em như một đứa không giáo dục

"Chát'''chát''

Hiện tại, khuôn mặt cô bị tát, hai cái, cảm giác đau dần lan ra, mái tóc cô bị buông ra khỏi chiếc nơ rồi, cô ngước lên nhìn đối phương, không là nó mà là anh_Thần nam. Mọi người nhìn mà hoảng hốt, tính xen vào nhưng cô lắc tay, cô đứng dậy, cô nhìn anh hỏi :

_Tôi làm gì cậu ư ??

Anh lạnh lùng ôm nó đang khóc mà nói cô:

_Ai cho cô quyền đánh và nói nhạc như vậy HẢ ??

Cô bỗng cười lớn , cô nói :

_Cuộc đời tôi thất bại rồi, ngay cả quyền dạy em mình cũng không có tức cười, phàm cậu xem buồn cười không hahaha

Nhỏ ôm cô xót xa, nhỏ biết có lẽ sự chèn ép của cô bấy lâu đang được bộc phát, cũng phải thôi tức nước thì vỡ bờ thôi. Nhất bảo nãy giờ đứng đó nói:

_Anh nói song lam không có quyền đánh em gái cô ấy thì anh có quyền gì đánh cô ấy hả ?? bạn trai không , bạn bè? không xứng, vậy quyền là gì ??

Anh im lặng nhìn bảo không nói gì, cậu lên tiếng :

_Thôi đi, đừng cãi nữa dẹp ngay đi về, ngày mai còn đi học , lũ trẻ cũng ở đây không phải nghe mấy cậu cãi lộn

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!