Sau cuộc hỗn chiến, cả đám mệt lữ nghỉ mệt rồi chịp hình. Chỉ riêng nó và anh là tách biệt ra chút xíu, nói trắng là do nó tách biệt . Cậu thì chụp hình cùng nhỏ, cô thì chỉnh lại quần áo cho lũ trẻ. Bỗng điện thoại vang lên, cô nghe máy :
_Alo, cho hỏi ai vậy ??
_Là cô đây
_viện trưởng
_thế nào rồi ??
Cô hiểu câu hỏi của người nhưng cô phải trả lời làm sao đây, thì giọng viện trưởng vang lên lần nữa:
_ta không thể tâm sự cùng con nhưng món quà ta tặng có thể giúp con
Cô giật mình, nếu viện trưởng không nhắc có lẽ cô đã quên rôi, cô khẽ cười nói :
_Vâng cám ơn người, nhưng khi nào người về?
_ta không biết nhưng ta sẽ về lúc.... con cần ta nhất
Lúc cô cần nhất ư ?? là bao giờ chứ ?? cô hỏi lại để giải quyết thắc mắc của mình :
_Là khi nào viện trưởng
_ta nói rồi mà, thôi ta có việc tạm biệt con
Rụp
Cô thở dài, Một bàn tay nhỏ xíu của tuyết tuyết làm côi giật mình , chưa gì con bé đó nói :
_mẹ à, mẹ thở dài nhiều quá mẹ có tâm sự ư ??
Cô ngạc nhiên vì sự tinh tế của đứa trẻ này, quả thật thời gian này cô ít cười va2 thở dài quá nhiều. Cô bế tuyết tuyết và nói :
_Con không nên biết nhiều đâu, con hãy vui chơi đi hãy thỏa thích làm những gì con thích , những gì khiến con vui nhưng nhớ hãy làm một người tốt nghen con!!
Cô bé gật đầu mỉm cười :
_Mẹ à, mẹ cũng như vậy nhé !! con yêu mẹ lắm !!
Cô cảm động hôn lên đôi gò má phúng phính của cô bé và mỉm cười, lũ trẻ cũng ganh tị va vây lấy cô. Từ xa, nhất bảo chụp lại tất cả vì sẽ có lúc cô cần nó. Nhất bảo nhìn nó và cô, quả thật y như đúc mấy khi bảo còn lầm nhưng giờ đây anh có thể phân biệt ai là ai rồi. Người với vẻ mặt trầm là cô, người hay cười nhưng lâu lâu nhếch mép là nó. Nếu là lúc trước anh không đoán được đâu vì lúc đó cô là cô gái hay cười và không vướng chút bụi buồn nào và nó cũng vậy vì lúc đó 2 người còn nhỏ.
Nó cũng không thya đổi mà lúc nào cũng bập bẹ kêu chị hai lam mãi, anh_nhất bảo từng là hàng xóm nhưng một thời gian rời đi và cấp 3 gặp lại cô, và quen nhau. Thở dài, bảo nhìn nó, vẫn ngày nào , xinh hơn, sắc xảo hơn nhưng tâm hồn ngây thơ đã mất rồi. Bỗng mấy đứa trẻ gào lên :
_Mẹ , mọi người chúng con đói
_con cũng vậy
_phải phải đói
Cô bật cười, ôm tuyết tuyết lên (vì tuyết nhỏ nhất) và nói :
_Được rồi, chúng ta đi ăn thôi
_mẹ là số 1
Bạch phàm vờ dỗi nói :
_úi ùi, có mẹ lam là bỏ ta à, ta giận
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!