Chương 22: Úm Bala : Phép Thuật Thứ 22

Nhưng ai mà biết nào, tại trên lầu một cô gái với hai hàng nước mắt bi thương đang lăn dài trên đôi gò má trắng hồng. Cô nhìn người em gái nói những lời đó thì không khỏi đau lòng, trong mắt cô song nhạc như một thiên thần trong sáng nên cô đã hi sinh mọi việc để em cô hạnh phúc nhưng giờ cô đã sai, sai hoàn toàn. Cô bất lực, một thứ chất lỏng nào đó chảy từ mủi làm cô phải vội vã chạy vào phòng vệ sinh.

Đầu choáng dần và thời gian cũng lâu , cô biết bệnh mình như thế nào, nhưng trước khi khuyên được em mình thì cô không cho phép mình gục ngã được. Bước ra ngoài mỉm cười, cô gõ phòng và kêu lũ trẻ dậy, 30 phút sau, xong xuối đồ ăn cũng đâu vào đó, cô dẫn lũ nhỏ vào bàn ăn. Nhỏ nhìn cô nói :

_Hôm nay cậu muốn ăn món gì ??

Không biết nó từ đâu chỏ mỏ vô:

_Em muốn ăn nho

Nhỏ quay mặt liền nói :

_Muốn thì tự mà làm ăn đi bị liệt hử ??

Anh thấy vậy thì liếc cô và nhỏ xong ôm nó và nói:

_TỪ NAY SONG NHẠC LÀ BẠN GÁI TÔI

Mọi người kể cả cậu cũng hết hồn, nói trắng ra cậu không thích nó, ghét thì đúng hơn. Nhỏ thì liếc nó cháy da mặt nhưng nó chỉ nép mình vào ngực cảu anh giả vờ. Cô thì biết đứng nhìn thôi, xong cũng dọn đồ lên bàn ăn, lúc cô xếp đũa, anh đã lên và nói với cô :

_Đừng giả nai nữa, hãy sống thật với cô đừng hãm hại song nhạc nữa

Cô nghe mà đau lòng nhưng vờ lơ đi và kêu lũ nhỏ vào. Còn dưới bếp, khi đang bê nồi súp nóng thì nó giả vờ chân ra, suýt nữa nhỏ bị bỏng rồi thì cậu kéo nhỏ làm vỡ nồi súp. Nhỏ điếng hồn đi, cậu thì ôm nhỏ , nhỏ la lên :

_Con khốn , mày điên à?? ở không không gì làm gạt chân tao hử ?? mày gan lắm , coi tao làm gì mày

Nhỏ tính nắm tóc nó may cậu kéo lại, nó thì nhếch mép thách thức. Cô và anh nghe thì đi xuống, lũ trẻ tò mò đi xem tụi nó thốt :

_mẹ lam, súp kìa

Cô nhìn rồi nói :

_đừng lại , lên trên đi phỏng đấy

_vâng_cả đám đồng thanh

Cô lại nhỏ và nói :

_thôi lên ăn đi, để đó dọn sau

Đang định đi thì nhỏ bỗng la lên

Cô và cậu nhìn, tay nhỏ bị phỏng và bị anh nắm chặt:

_cô chưa xong thì chưa được đi !

Cô nhìn nhỏ mà xót quát lớn :

_ANH CÓ THÔI ĐI KHÔNG ??

Mọi người nhìn cô, có lẽ cô đã chịu quá đủ, nhịn, nhịn, cô đã phải nói từ này suốt 10 mấy năm rồi, cậu thya61 không ổn thì kêu mọi người bỉnh tỉnh :

_Bạn bè cả mà thôi đi

Ngồi trên bàn ăn, không khí hơi lạnh , mà u ám đúng hơn. Lũ trẻ khẽ kêu :

_ba, tụi con ... sợ

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!