Chương 20: Úm Bala : Phép Thuật Thứ 20

Cô hốt hoảng ập cả mặt vào lưng anh và theo quán tính nên hai tay ôm chặt lấy anh. Vội vã buông ra và nhìn anh hỏi:

_Sao anh dừng xe lại ??

_Nhìn cô thật chướng mắt

Cô không hiểu mình làm gì sai nữa, rồi lặng lẽ cúi đầu, đến khi xe chạy tiếp và đến nhà tình thương. Cô xách túi lớn túi nhỏ vào và được Nhất bảo giúp. Cô gật đầu như cám ơn , xuống nhà bếp cùng nhất bảo lấy đồ ra thì thấy thau nước ấm cùng chiếc khăn thì hỏi ;

_Ai bệnh ư ??

_umk, bạch bạch hơi sốt nhưng giảm và đi ngủ rồi

_umk

_mà em chưa thấy đâu, tuyết tuyết rất thương em bach bạch, hai đứa quấn quýt nhau mãi, em thấy hai đứa đó có tình chị em thật đẹp không ??

Cô gật đầu torng vô thức và rửa những củ khoai tây , nước vẫn chảy nhưng khoai tây đã được rửa xong cả, nghe nhất bảo nói cô lại nghĩ về tình chị em giữa cô và song nhạc. quả thật mà nói, tình chị em của cô sao mà nó mỏng manh quá, đứng thừ ra đến khi một câu nói vang lên :

_Ở nhiều nơi còn thiếu nước để sinh hoạt đó . Cô giật mình, vội tắt nước, lấy thớt và dao ra và làm. Nếu như thường ngày, cô sẽ sắc hoa , hay thứ gì đó nhưng hôm nay thì như những cục gạch vậy, lúc dao gần vô tay, nhất bảo la:

_Song nhạc em sao thế, em tính làm món bò kho ngón tay hử ??

_không.. không phải

Nhất bảo cầm mớ khoai tây mớ sắc mà nhíu mày hỏi :

_Đây là hình dạng gì đây ??

_em không biết

Nhất bảo xếp bằng ngồi xuống , đôi mắt trầm xuống hỏi:

_em có chuyện gì phải không nói anh nghe

_em

_nói

_em gái em về nước rồi!!

Nói đến đây, những giọt pha lê lại rơi, từ xa anh nhìn mà khó nhiểu '' em gái mình về mà khóc ư ??'' Anh lắc đầu mà quay đi, nhưng tâm của anh chợt thắt lại. Anh khó hiểu cứ mỗi lần thấy cô khóc anh lại đau điếng như vậy là sao ?? Khó chịu anh lên phòng khách và rồi đi tới đi lui cũng ra ngoài sân. Còn cô kể hết tâm sự cho nhất bảo nghe, nghe xong nhất bảo ôm lấy cô, thật ra bản thân anh_nhất bảo đã biết tới việc song nhạc rồi. Hầu hết mấy người bạn ở đây không ai thích song nhạc lắm.

bảo cũng vậy, anh cảm thấy song nhạc có thứ gì đó không tốt, nhất là khi nhìn vào ánh mắt đó, không thuần khiết và hiền lành gì cả. Ngược lại, song lam lại có đôi mắt thuần khiết và nụ cười ngọt ngào, nhưng giờ khi nhìn vào mắt của cô chỉ thấy một mảng buồn vây lấy còn nụ cười ngọt ngào đã mất rồi. Đúng giờ cô có cười, nhưng là gượng , ít ai phát hiện. Lát sau, do quá mệt mỏi cô ngủ thiếp trên người bảo, bảo đở cô vô phòng và ra ngoài. Tranh thủ nấu ăn cho nhanh để bọn nhỏ ăn nữa, tiếng xe ngoài cửa vọng vô, khỏi nhìn cũng biết là ai . vặn lứa nhò lại, bào lên nhìn anh rồi nhìn cậu và nhỏ xong ngồi xuống nhìn nói :

_Phàm à, nhạc về rồi

Ngụm nước trà mới vào miệng bị nhỏ phun sạch ra hết, nhỏ hỏi :

_sao anh biết,

_song lam nói gặp ở siêu thị

_con quỷ cái đó về làm gì không biết, sao không yên phận ở cái hang nhà nó đi , đến đây làm gì, nó mà ngon đến đây xem em róc xương nó không còn gì luôn.

Cậu nhìn nhỏ thắc mắc hỏi :

_tại soa coi bộ cậu ghét cô gái tên nhạc đó thế!!

Nói đến đây nhỏ thở dài nói :

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!