Chương 2: Úm Bala : Phép Thuật Thứ 2

Không sao cả , do nhanh tí, cô thấy cánh cửa hội trưởng mở liều mạng vô núp vô . Cặp đôi đó nhìn thứ cà phê đó không nghi ngờ mà bước đi. Ánh mắt cô buồn dõi theo, mất mác , đau khổ và tuyệt vọng. Đôi mắt xinh đẹp ngày nào mang theo ý cười giờ đây chỉ toàn nước mắt, càng lau sao nó cứ rơi mãi thế ?? Từ đằng sau cô phát ra giọng nói vô cùng lạnh lẽo:

_Tôi không muốn xem phim

Cô vẩn gục đầu nhưng nghẹn đáp lại :

_Tôi. hức.. nào có .. có phải diễn viên

Anh nhíu mày nhìn cô rồi nói :

_mau biến đi !!

Cô im lặng rồi bước đi, anh cũng chả quan tâm chuyện đàn bà con gái làm gì, phiền phức . Anh làm việc và nhận được điện thoại từ ai đó :

_Sư huynh, huynh khỏe chứ ??

_chưa chết

Anh vẫn làm việc nhưng lộ nét mặt khá vui. Đầu dây bên kia la làng :

_ÁI , quá đáng mà nè, ngày mai em về anh nhớ đón em nhá !! em cho nah gặp một người quan trọng mà em nói

_Được , để ta xem ai mà làm đệ quan tâm và sùng bái hơn ta

_thôi bye huynh , đệ đi soạn vali

_umk

Anh tắt điện thoại và xách balo đi về, ngoài trời mưa vẫn vậy, không dấu hiệu dừng mà còn nặng hạt hơn. Lướt mắt nhìn xung quanh trường, một cô gái và một cặp đôi đang đứng dưới mưa , anh nhíu mày suy nghĩ " chả phải là cặp đôi hồi nãy và cố gái đấy sao ??'' Cô gái với vẻ mặt đã ửng đỏ vì lạnh, đôi chân run lên nhưng vẫn đứng đó nhìn bọn họ. Tim cô đau thắt, thất vọng tràn đầy , đây có lẽ là mối tình thứ 2 mà cô trải qua đều một kết cục '' Cô bị bỏ rơi'' Cô đã sợ khi quen hắn sẽ đau nhưng nhìn sự chân thành từ mắt hắn, cô đã đưa bàn tay mình nhưng rồi chư đi được nửa đường thì bàn tay cô lại bơ vơ giữa không trung. Cây dù không biết từ lúc nào đã trượt khỏi tay cô như tình yêu vậy. Nếu như là các cô gái khác có lẽ họ đã lại và tát hoặc chửi kẽ lười dối và mụ hồ ly kia nhưng cô thì không , cô có quan niệm '' Thứ không thuộc về mình thứ cứ bỏ ra không níu kéo '' Cô xoay người bỏ cây dù và đi cổng sau . Mọi hành động của cô anh đều thấy cả , nhưng mặc kệ rồi lái xe về. Cô đang đi bỗng điện thoại vang lên :

_ALO, Song lam nghe !!

_Chị hai

_nhóc ken, sao gọi chị thế có gì à ??

_em sắp về nước , chị cùng anh rể đến đón em nha!!

_ừ.. nhưng..

_chị đừng từ chối đứa em ruột này chứ , chị dắt theo chị Bạch phàm luôn nhé !!

_umk, mấy giờ nhóc đến ??

_7 giờ tối chị hai

_được rồi, chị sẽ đến

_vâng bye chị

Cô tắt máy rồi lủi thủi đi , gần 6 giờ cô mới tới nhà, cởi đôi giày boot ra, cô vào nhà và nghe tiếng dì giúp việc :

_Con về rồi ư ??

_vâng

_con sao thế ??

_dạ không sao , mà lát dì đừng chừa phần cho con , dì với bác ăn đi con rước nhóc ken

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!