Cô bước xuống cố nặn nụ cười tươi nhất có thể, nhưng nụ cười không sức sống và đôi mắt vô hồn liệu qua mắt được bọn người phía dưới sao ?? câu trả lời là không . Tuy đã đánh một lớp không ít không nhiều nhưng vẫn không giấu được vẻ tiều tụy của cô. Nhỏ nhìn cô mà đau lòng, đã trải qua bao nhiêu chuyện rồi nhỉ ?? bản thân nhỏ không đếm xểu nhưng mọi chuyện dồn dập và thành quả là đây, một con người bị tước đi sự sống và hạnh phúc, chỉ có vỏ bọc chứ bên trong rỗng tuếch.
Bỏ qua mọi chuyện, nhỏ lại cô và nói :
_Hôm nay là ngày may mắn very very luôn
Cô nhìn nhỏ mà ngu ngơ hỏi :
_Sao thế ??
_Thì chu chỉ nhược sẽ được mình tiếp chiêu , bài vẽ 0 điểm ta thù
Cô bật cười nhìn nhỏ, cô nói :
_Riết tớ thấy tội cô vẽ ghê,
_Cậu phải tội tớ chứ, nhỏ làm mặt buồn nhưng nhận được một câu đá đểu từ cậu
_tớ không thấy đứa nào mặt buồn mà gian như đứa này á
hahhah, Kun là cười to nhất và nhận được cái liếc mắt của em gái thì nín bặt , cậu la làng :
_úi trời, úi trời anh Kun mà sợ em gái ư ??
hahah, một tràng cười hả hê , mới sớm anh em nhà họ bạch lại bị trêu rồi. Tuy nhiên vẫn có người nhăn nhó quát :
_Có đi không ??
Nguyên đám quay lại, khuôn mặt còn hơn bao công xử án nữa. Cả đám ngậm ngùi chia tay Kun về trường, chỉ còn bạch phàm và Kun, Nhỏ nhìn anh hai rồi nói :
_Anh tính bao giờ
_lúc thích hợp nhất,
_dạ, em nhìn song lam mà tội quá anh à
_em đừng lo, thôi mau đi học đi lâu lâu ghé thăm anh nhá!!
_dạ
Kun mi lên tóc em mình rồi vẫy tay tạm biệt. Cô đi với anh , nhỏ thì với cậu. Trên xe, anh phóng nhanh vì nó làm anh thoải mái hơn, cô hét lên :
_Anh chạy chậm thôi
im ắng
_nè , nguy hiểm đó
im lặng
-tôi kêu anh dừng lại.á
Tình trạng hiện giờ là, cô lấy anh, chả hiểu sao ấm áp lắm , anh cũng nhận thấy vòng tay này ấm áp lắm, cô vội lắp bắp nói :
Xin.. lổi..t. tôi không.. cố ý
_ừm
Cô nhớ lại cái ôm bỗng đỏ mặt rồi mỉm cười, tim đập hơi nhanh nhưng cô không để ý. Họ không biết rằng cảnh đó đã được cặp oan gia nhiều chuyện chụp lại rồi, họ mỉm cười nhìn hình. May là đi lúc 5 giờ sáng nên đến trường là 6h30 cũng đủ giờ đi ăn sáng, nhỏ hôm nay nổi hứng chụp hình, cô cũng phải tạo kiểu cùng luôn. Mọi người ăn sáng còn nhỏ thì ngồi coi like ăn like, lâu lâu la lên có like có like, làm mọi người nhìn quá trời... Mà quả thật ảnh nhỏ và cô luc nào cũng có rất nhiều like và bình luận, những cái like và bình luận được nhỏ và cô xem như thú vui vậy và là điều vô nghĩa. Thà rằng là hình ảnh người ta hạnh phúc hay cái gì vui có ích like thì không sao nhưng những cảnh buồn đau, người khác gặp nạn mà nỡ nào bấm vô like, nó như diều gì đó không tốt vậy giống như muốn nói '' tôi thích sự đau khổ ' này vậy . Thôi dòng suy nghĩ vu vơ, cô củng mọi người ăn sáng, đang ăn giữa chừng thì một bạn nào đó đem con gấu đặt trước mặt cô, với dòng chữ '' I love you''. Cô nhìn , à không ai cũng nhìn cả nhưng cô chỉ ăn tiếp. Cậu con trai đó nhìn cụng được, cặp kính mát đen bộ đồng phục thư sinh nhưng cô biết đó là giả cho có thôi, chứ bên trong là con người chả ra sao . Cô dừng muỗng nói :
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!